Tư Độ nhìn cô gái trong lòng, khẽ nói: "Không cần."
"!!!"
"Ông còn nhìn tôi bằng ánh mắt đó thì sau này đừng hòng đón tôi nữa."
"Tôi đi đây!" Lão Hoàng đạp ga, biến mất trong màn đêm chỉ trong chớp mắt.
Tư Độ bế Khương Bảo Lê lên tầng, không ngờ Thẩm Dục Lâu đang đứng đợi trước cửa. Dáng người cao ráo gầy guộc, đôi mắt đen ẩn giấu sự sắc bén.
Trên tay anh ta là hộp đồ ăn mang về từ nhà hàng Nhật mà Khương Bảo Lê hay tới.
Anh ta đã đợi cô rất lâu.
Nhìn thấy Tư Độ, Thẩm Dục Lâu hơi bất ngờ.
Tư Độ cũng không ngờ lại gặp anh ta ở đây.
"Tổng giám đốc Thẩm, đây là lần thứ hai chúng ta gặp nhau ở đây."
"Đàn anh Tư Độ gặp tôi ở đây thì có gì bất ngờ đâu. Khương Bảo Lê là em gái tôi." - Thẩm Dục Lâu nhìn cô gái đỏ mặt say khướt trong lòng anh: "Cô ấy say rồi sao? Anh ép cô ấy uống à?"
"Không liên quan đến cậu."
Tư Độ bế cô tới cửa, dùng vân tay của cô mở khóa rồi bước vào.
Thẩm Dục Lâu lại kéo cánh tay anh lại: "Cảm ơn đàn anh Tư Độ đã đưa em gái tôi về, phần còn lại để tôi lo. Đêm khuya rồi, anh không tiện ở lại lâu đâu."
Tư Độ giật tay Thẩm Dục Lâu ra, ánh mắt đối diện với anh ta mang theo áp lực đầy mình:
"Lúc trước ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Caston, tôi đã nói rõ, dự án sứa bất tử đã mua đứt mọi ân tình giữa Khương Bảo Lê và nhà họ Thẩm. Từ đó về sau, cô ấy không còn liên quan gì đến nhà họ Thẩm hay cậu - Thẩm Dục Lâu nữa. Sao, giờ tổng giám đốc Thẩm định nuốt lời?"
Thẩm Dục Lâu nhìn cô gái say mèm trong vòng tay Tư Độ, trầm giọng: "Mua đứt là ân nghĩa, không phải tình cảm."
Tư Độ cười lạnh: "Ồ? Giữa các người còn có tình cảm à? Lúc cậu đẩy cô ấy vào tay tôi, sao không thấy cậu nghĩ đến tình cảm cô ấy dành cho cậu?"
"Tôi nói là... tình cảm anh em." Thẩm Dục Lâu trầm giọng: "Đàn anh Tư Độ cho rằng một dự án thương mại có thể cắt đứt sợi dây liên kết giữa cô ấy và gia đình sao? Hay anh nghĩ mình có thể thay thế tôi, trở thành người nhà của cô ấy?"
Hai người không nhường nhịn nhau, không khí căng như dây đàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-271.html.]
Bây giờ Thẩm Dục Lâu đã không còn là cậu thiếu niên năm xưa luôn cúi đầu trước anh nữa.
Anh ta đã đủ lông đủ cánh, phía sau còn có chỗ dựa vững chắc hơn.
Con cáo già Đàm Ngự Sơn đó, không hiểu sao lại thật lòng coi Thẩm Dục Lâu như con ruột, dốc lòng bồi dưỡng…
Tư Độ lười tranh cãi với anh ta, chỉ bế cô gái vào phòng ngủ.
Thẩm Dục Lâu bám sát theo sau, vừa thấy Tư Độ đặt cô xuống, anh ta lập tức vào nhà tắm thấm ướt khăn tẩy trang, quay ra lau mặt cho cô.
Hắn ta kéo tung chăn vừa được Tư Độ đắp cho cô.
"Có lẽ học trưởng không biết, con gái ngủ mà còn trang điểm sẽ rất hại da."
"Tôi biết." Tư Độ trầm giọng.
"Nhưng tôi thấy lúc nãy anh không có ý định tẩy trang cho cô ấy."
"Thẩm Dục Lâu, so đo mấy thứ này có ý nghĩa gì?"
Mê Truyện Dịch
"Ý tôi là, anh hoàn toàn không biết chăm sóc con gái, càng không thể chăm sóc tốt cho cô ấy. Tôi và cô ấy lớn lên cùng nhau, tôi hiểu cô ấy, biết cô ấy cần gì, thấu hiểu từng suy nghĩ trong lòng cô ấy. Cô ấy chỉ cần nhíu mày tôi đã biết cô ấy muốn làm gì. Anh biết không?"
Thẩm Dục Lâu lạnh lùng chế giễu: "Làm sao anh biết được? Nếu anh biết, hai người đã không vì hiểu lầm ngu ngốc ấy mà cách biệt ba năm!"
Lời vừa dứt, nắm đ.ấ.m của Tư Độ đã đập thẳng vào gò má Thẩm Dục Lâu.
Cú đ.ấ.m khiến anh ta lảo đảo lùi lại mấy bước, đụng vào tủ làm vỡ đồ trang trí tan tành.
Trong lòng Thẩm Dục Lâu cũng chất chứa sự uất ức bấy lâu. Nỗi uất ức này xuất phát từ sự bất mãn và ghen tị với Tư Độ.
Anh ta xông tới, túm cổ áo Tư Độ rồi đè anh xuống đất, những cú đ.ấ.m nặng nề trút xuống người anh.
Tư Độ chịu đựng mấy cú đ.ấ.m liên tiếp, n.g.ự.c và vai đau nhức.
Khi nắm đ.ấ.m của Thẩm Dục Lâu lại giáng xuống, Tư Độ nhanh chóng khóa chặt cổ tay anh ta, xoay mạnh, khiến Thẩm Dục Lâu nhăn mặt vì đau.
Anh lợi dụng thế trận lật người, đè Thẩm Dục Lâu xuống dưới.
--------------------------------------------------