Khi không gặp mặt, anh ta không muốn trả lời tin nhắn, thì sẽ không trả lời.
Nhưng khi gặp mặt, dù chỉ là gọi điện, sự dịu dàng toát ra từ anh ta cũng khiến trái tim người ta bị nắn thành hình dạng mà anh ta muốn.
Những cô gái yêu đương không có chút kiên định nào, bị kiểm soát, bị PUA… chỉ là chuyện sớm muộn.
…
Sau khoảng hai giờ lái xe trên đường núi, họ đến được khu cắm trại ở núi Nam Giao.
Nơi đây có một hồ sinh thái rộng lớn, có thể câu cá, cũng có thể chèo thuyền ra đảo chơi. Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, giữa hồ có đàn chim nước sinh sống…
Bờ hồ có đầy đủ tiện nghi cắm trại, có nhà nghỉ riêng cung cấp phòng tắm và nhà vệ sinh.
Thẩm Dục Lâu lấy đồ cắm trại trên xe xuống, một mình lắp đặt bàn ghế, bếp nướng, rồi ngồi xổm đóng đinh dựng lều.
Thẩm Gia Thanh là một cậu ấm chỉ biết ăn sẵn mặc sẵn, chẳng biết làm gì.
Nhưng Khương Bảo Lê không thể để Thẩm Dục Lâu làm hết mọi việc, cô đi qua, giúp anh ta giăng tấm bạt lều.
“Bé Lê, dịch sang bên kia một chút.”
“Ừ, được.”
“Đóng đinh sâu một chút, em không muốn nửa đêm gió thổi bay lều đâu nhỉ?”
“Em đóng sâu hơn anh.”
“Không tin.”
“Anh xem này.”
Thẩm Dục Lâu khẽ cười.
Thẩm Gia Thanh thò đầu ra từ phía sau lều: “Anh, chị, hai người có vẻ thân thiết như xưa rồi, thật tốt quá!”
Khương Bảo Lê nghe vậy thì khựng lại.
Thân thiết như xưa, có lẽ là điều không bao giờ có thể xảy ra nữa.
Nhưng cô có thể làm người nhà, làm anh em với Thẩm Dục Lâu…
Bởi vì ngoài anh ta, có lẽ trên thế giới này, cô không tìm được người thân thực sự cùng huyết thống với mình nữa.
Thẩm Dục Lâu xoa đầu Thẩm Gia Thanh, nói với cậu: “Anh và chị em chưa bao giờ không tốt với nhau hết.”
“Vậy sao? Lúc chị và anh Tư Độ yêu nhau, chị và anh không tốt mà.”
“…”
Thẩm Dục Lâu nhẹ nhàng nhéo tai cậu bé, dùng ánh mắt cảnh báo cậu, đừng nhắc đến chuyện không nên nhắc.
Anh ta nhìn Khương Bảo Lê.
Khi nhắc đến Tư Độ, dù mặt cô tỏ ra bình thản, nhưng rõ ràng tâm trạng đã trở nên u ám.
“Chị em và Tư Độ không còn khả năng nữa.” Thẩm Dục Lâu nói nhỏ với Thẩm Gia Thanh: “Sau này, đừng nhắc tên anh ta trước mặt chị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-263.html.]
Thẩm Gia Thanh bịt miệng, gật đầu liên tục.
“Dạ!”
…
Buổi chiều, Thẩm Dục Lâu thuê thuyền nhỏ chèo ra giữa hồ câu cá.
Anh ta chuẩn bị cần câu nhỏ, câu được toàn cá nhỏ không quá lòng bàn tay. Thẩm Gia Thanh cao hứng, mỗi lần câu được cá đều chụp ảnh rất lâu.
Kỹ thuật câu cá của Khương Bảo Lê không tốt, ngồi cả buổi chiều mà chẳng câu được mấy con. Còn Thẩm Dục Lâu, cứ mười mấy phút anh ta lại câu được một con.
“Sao vậy nè? Cần câu của em có vấn đề à?”
Thẩm Gia Thanh cười nói: “Kỹ thuật không tốt, chị đừng đổ lỗi cho cần câu chứ.”
“Em cho chị dùng thử cần của em đi.”
“Không đâu!”
Thẩm Dục Lâu chủ động đưa cần câu của mình cho Khương Bảo Lê, còn móc mồi cho cô: “Thử của anh xem.”
“Cảm ơn anh.”
“Chị xem, vẫn là anh của em tốt nhất.”
“Đúng vậy, vẫn là anh của em…” Khương Bảo Lê lè lưỡi với Thẩm Gia Thanh.
Tuy nhiên, dù đổi cần câu thì cô vẫn không câu được cá, mấy lần có cảm giác cá c.ắ.n câu, nhưng khi kéo lên thì chẳng có gì.
Khương Bảo Lê chán nản vứt cần câu, không còn hứng thú nữa.
Mê Truyện Dịch
Thẩm Dục Lâu đến bên cô, nhìn cách cô vo mồi rồi hướng dẫn: “Đừng vo thành viên, to quá. Câu cá nhỏ chỉ cần mồi nhỏ, to thế này cá nhỏ không ăn được đâu.”
Anh ta đặt lưỡi câu lên cục mồi, khẽ kéo một đường, mồi dính vào lưỡi câu: “Như thế này, thử xem.”
“Được không đó?” Khương Bảo Lê nửa tin nửa ngờ thả cần câu, Thẩm Dục Lâu cũng không câu nữa mà giúp cô canh cần.
Một lúc sau, phao chuyển động, bắt đầu chìm xuống, tạo ra những gợn sóng.
“Bé Lê, cá c.ắ.n câu rồi.”
Khương Bảo Lê dùng sức kéo lên, dây câu vẫn chẳng có gì.
“Ơ??”
“Em kéo nhanh quá.”
“Khó quá àaa!”
Khương Bảo Lê gần như mất hết kiên nhẫn, Thẩm Dục Lâu tiếp tục móc mồi cho cô: “Thử lần nữa đi.”
“Không thử nữa, hôm nay cái hồ này không hợp với em.”
“Một số chuyện… phải cần thêm chút kiên nhẫn.”
--------------------------------------------------