Làn da trắng như ánh trăng.
Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng đặt lên dây đàn violin, trình diễn bản "Air on the G String" của Bach.
Việc lấy giai điệu trang trọng, thanh nhã của Bach để mở màn đã mở ra một khởi đầu tuyệt vời cho cả buổi diễn.
Sau đó, Khương Bảo Lê tiếp tục biểu diễn những bản nhạc của Paganini và Mendelssohn mà cô đặc biệt thành thạo, vừa mang tính nghệ thuật cao, vừa thể hiện kỹ thuật điêu luyện.
Bản nào cũng thơ mộng và mãnh liệt.
Nửa sau buổi diễn, cô biểu diễn ba bản: "Vengeance", "Rose" và "Betrayal".
Trạng thái biểu diễn vẫn rất ổn định… nhưng có một chút thay đổi.
Đầu ngón tay vẫn linh hoạt, nhưng ánh mắt dần trở nên xa xăm.
Không hiểu sao, khi nghe những giai điệu quen thuộc này, tâm trí cô lại không ngừng nghĩ về Tư Độ.
Cô không thể xua đi hình bóng của anh.
Sự trả thù của anh, đóa hồng của anh, sự phản bội của cô...
Cảm xúc dâng trào mãnh liệt, nước mắt ẩn sau hàng mi khẽ rủ xuống.
Cô nhớ anh, nhớ anh đến phát điên, nhớ anh vô cùng...
Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: muốn gặp anh.
Muốn gặp anh đến phát điên.
Sau khi biểu diễn xong ba bản nhạc đó, cả khán phòng im lặng như tờ.
Rồi sau đó, một tràng pháo tay nồng nhiệt vang lên.
Richard - chàng trai lai đẹp trai ngồi hàng ghế đầu - quên mất việc mình định lên sân khấu tặng hoa.
Anh ta đờ đẫn nhìn người phụ nữ trên sân khấu, người tựa như một con thiên nga đen độc lập và cao quý.
Vẻ đẹp chói lóa của cô khiến anh ta choáng ngợp đến mức không thốt nên lời.
Mà cảm xúc đó không chỉ mình Richard có, cả bạn bè của Khương Bảo Lê và tất cả khán giả tại hiện trường đều cảm thấy vậy…
Âm nhạc của cô đã mang vẻ đẹp hữu hình đến trước mắt mọi người, khiến họ không thể kìm được mà rưng rưng xúc động.
Khoảnh khắc Khương Bảo Lê đặt cây violin xuống, không biết có phải ảo giác không, cô nhìn thấy người mà mình mong muốn được gặp đang đứng cạnh cột hành lang ở hàng ghế cuối cùng.
Anh mặc áo sơ mi trắng, gầy hơn trước nhiều, đường nét gương mặt trở nên sắc bén, đôi mắt đen kịt không một tia sáng.
Khoảnh khắc đó, trái tim cô như ngừng đập.
Nhưng ngay giây sau, ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào mắt cô.
Trong vài giây ngắn ngủi, Khương Bảo Lê bị lóa mắt, không nhìn thấy gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-232.html.]
Đợi khi ánh đèn dịu lại, khán giả đồng thanh reo hò, hàng loạt người ùa lên sân khấu tặng cô những bó hoa lộng lẫy và lời khen ngợi nồng nhiệt.
Richard xông lên đầu tiên, mang theo bó hoa hồng đỏ kèm theo gấu bông, xung quanh là những viên ngọc trai lớn.
Nhưng Khương Bảo Lê không nghe gì, không thấy gì, trong đầu cô chỉ toàn là bóng hình vừa rồi.
Liệu có phải là ảo ảnh không?
Cô bỏ mặc tiếng reo hò hay những bó hoa của khán giả, xách váy chạy ra khỏi phòng hòa nhạc như nàng Lọ Lem bỏ trốn.
Nàng Lọ Lem đ.á.n.h rơi chiếc giày thủy tinh, còn Khương Bảo Lê muốn tìm lại đôi giày của mình.
Cô chạy ra khỏi phòng hòa nhạc, nhiệt độ lập tức giảm mạnh, tuyết rơi lả tả.
Nhưng cô không cảm thấy lạnh.
Người qua đường tấp nập, toàn những gương mặt xa lạ.
Khương Bảo Lê đờ đẫn bước vào dòng người, cố gắng tìm kiếm.
Nhưng giữa phố xá nơi đất khách quê người, tìm một gương mặt phương Đông điển trai quả là không dễ.
Không phải anh… Sao có thể là anh được...
Có lẽ cô đã hoa mắt rồi.
Đúng lúc này, một cậu bé rất đáng yêu bước đến trước mặt Khương Bảo Lê, nói bằng tiếng Anh:
"Chị ơi, em vừa nghe chị biểu diễn ở trong kia, tặng chị bông hoa này."
"Cảm ơn em."
Đó là một đóa hồng Bulgaria.
Khương Bảo Lê ngơ ngác nhìn đóa hồng trong tay một lúc rồi mới bình tĩnh lại, quay về phòng hòa nhạc.
Ở góc phố xa xa, người đàn ông cúi đầu châm một điếu thuốc.
Bóng dáng anh chìm khuất trong màn đêm vô tận.
Anh tựa lưng vào tường, nhìn lên bầu trời vuông vức trên đầu.
Mê Truyện Dịch
Vẫn là... không đủ can đảm.
…
Trong buổi tiệc mừng sau buổi diễn, Khương Bảo Lê nhận được tin nhắn từ Thẩm Dục Lâu:
"Bé Lê, chúc mừng buổi hòa nhạc đầu tiên thành công rực rỡ."
Khương Bảo Lê liếc nhìn, ngón tay dừng lại trên màn hình. Cuối cùng, cô chọn cách phớt lờ.
Tô Cảnh cúi xuống nhìn, cười khúc khích hỏi:
--------------------------------------------------