Khi tỉnh dậy, ánh chiều tà vàng ấm dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ, lan tỏa khắp phòng, khiến căn phòng trở nên ấm áp dễ chịu.
Khương Bảo Lê đã đi đâu mất rồi.
Cô để lại lời nhắn trên cuốn sổ tay trên bàn làm việc trong khách sạn:
“Chán quá, em ra bãi biển dưới tầng chơi một chút nha.”
“Yên tâm, em không xuống nước đâu.”
“Yêu anh siêu siêu siêu siêu nhiều, -3-”
Tư Độ nén cười, cảm thấy vùng cổ hơi ấm nóng, bèn vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa.
Lúc này, anh mới phát hiện trên cổ mình có một dấu hôn nhạt màu hồng, không quá rõ.
Có lẽ cô sợ làm anh tỉnh giấc nên chỉ để lại dấu hôn nhẹ nhàng vậy thôi.
Nhưng vì da anh trắng nên dấu hôn vẫn khá rõ ràng.
Tư Độ tắm xong, mặc áo sơ mi đen, cài cúc áo.
Nhìn thấy vết hồng trên cổ bị cổ áo che mất, anh do dự một chút, rồi cố tình cởi cúc áo trên cùng ra.
Anh nghĩ ngợi một lát, lại cởi thêm một cúc nữa, để cổ áo buông lơi, dấu hôn nhỏ hiện rõ.
Càng nhìn kỹ, anh lại càng thích.
Tư Độ cúi đầu cười nhẹ, đi xuống tầng, ra bờ biển.
Không biết từ khi nào, anh đã có được một khả năng, đó là có thể nhìn thấy cô giữa đám đông ngay lập tức.
Mê Truyện Dịch
Quả nhiên, Khương Bảo Lê rất ngoan. Cô không xuống nước mà chỉ nằm trên ghế dài ở bãi biển, vẫy tay với anh từ xa.
Anh mặc một chiếc áo đen, cẩn thận đeo khẩu trang, gương mặt sắc sảo được che chắn kỹ càng, chỉ lộ ra đôi mắt đen sâu thẳm.
Cánh tay anh vẫn còn bị thương.
Xung quanh có không ít cô gái mặc bikini liếc nhìn anh.
Anh rất nổi bật. Dù không để lộ mặt, khí chất đào hoa trên người anh vẫn rất rõ rệt.
Anh chưa bao giờ thiếu người theo đuổi, nhưng chưa từng có ai thật sự bước vào nội tâm của anh, nhìn thấy cậu bé được lớp vỏ bọc dày đặc che chắn bên trong ấy.
Khương Bảo Lê là người may mắn nhìn thấy được.
Anh ngồi xuống cạnh cô, Khương Bảo Lê không chắc chắn, hỏi:
“Tư Độ, anh là bạn trai của em rồi đúng không?”
“Còn phải hỏi à?” Anh cầm ly nước chanh lạnh của cô, uống một ngụm.
“Không nghe anh nói câu nào, em vẫn thấy không yên tâm.”
“Vậy thế này, em yên tâm chưa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-180.html.]
Tư Độ đặt ly nước chanh xuống, ngón tay mát lạnh khẽ nâng cằm cô lên, vuốt nhẹ rồi hôn lên môi cô.
Khương Bảo Lê hơi ngẩn người, cảm nhận được đôi môi mềm mại của anh áp lên. Anh không dùng đầu lưỡi, chỉ khẽ chạm vào, rất ngoan ngoãn...
Tim Khương Bảo Lê đập loạn lên.
Là vì anh quá đẹp trai sao?
Được anh hôn, thật sự khiến người ta cực kỳ căng thẳng.
Chắc là vì trước giờ cô chưa từng được chàng trai nào hôn.
Chắc chắn là vậy.
Bất ngờ, bàn tay Tư Độ đặt lên n.g.ự.c cô.
Hành động gần như là phản xạ vô thức của tất cả đàn ông khi hôn.
Khương Bảo Lê hơi ngượng ngùng, nhẹ nhàng gạt tay anh ra.
Rõ ràng cô mới là người giả vờ thành thục nhất.
Vậy mà đối mặt với những hành động thân mật kiểu tình nhân như thế này, cô vẫn cảm thấy… hơi ngượng một chút.
“Anh đã từng thấy nhiều xác c.h.ế.t như vậy rồi, chắc sẽ không còn phản ứng gì với cơ thể con người đâu nhỉ?” Cô mở to đôi mắt, tò mò hỏi anh.
“Sao có thể không phản ứng?” Tư Độ thành thật đáp: “Anh thích em, phản ứng rất mãnh liệt.”
“Vậy mà… vẫn không định để bạn gái có được anh à?”
Tư Độ im lặng một lúc, rồi nói với cô:
“Có một số chuyện, sau này anh sẽ nói cho em biết.”
Hiện tại, anh không biết phải mở lời thế nào.
Anh sẽ đối xử tốt với cô, tốt hơn gấp bội gấp bội…
Đến lúc cô biết được sự thật mà vẫn không chê anh bẩn thỉu, ghê tởm.
Nếu không, anh thật sự không biết phải chịu đựng ra sao nếu mất đi cô.
…
Tối hôm đó, Hàn Lạc vội vàng đến khách sạn, gặp Tư Độ ở phòng khách.
Anh ấy vừa liếc một cái đã thấy dấu hôn màu hồng nhạt trên cổ anh.
“Mẹ kiếp!” Anh ấy phấn khích đến mức hoàn toàn phớt lờ vết thương trên tay Tư Độ, như thể chuyện đó chẳng quan trọng gì hết:
“Lật xe lớn rồi! Gã trai tơ thuần khiết vạn năm của tôi vậy mà đã “phá thân” rồi!!!!!”
Nói xong, anh ấy còn định động tay động chân kiểm tra cơ thể Tư Độ.
Tư Độ chán ghét gạt tay anh ấy ra:
--------------------------------------------------