Dường như tâm trạng của Tư Độ không tệ, anh cười lạnh, đáp lại cô: "Sao, tối nay định “hái” tôi hả?"
Khương Bảo Lê mím môi cười, tiến sát đến đôi môi mỏng lạnh của anh, khẽ thở nhẹ, nũng nịu nói: "Vậy... anh cho tôi “hái” không?"
Khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy hương hoa hồng dìu dịu từ son môi của cô.
Tư Độ không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô.
Ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng khiến Khương Bảo Lê hơi chột dạ.
Nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
Lúc này mà chột dạ thì hỏng chuyện…
"Tôi thích chơi những thứ sợ em không thích." Tư Độ nói.
"Vậy anh nói thử xem, anh thích chơi gì?" Cô chớp mắt, cố ý kéo dài giọng: "Ngưỡng chịu đựng của tôi cao lắm đó."
"Thật sao?" Khóe miệng Tư Độ hơi nhếch lên, anh bất ngờ giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của cô.
Khương Bảo Lê theo bản năng muốn rút tay về, nhưng lực anh rất mạnh, cô hoàn toàn không giãy nổi!
Cô chỉ có thể để mặc anh dẫn dắt, nắm tay cô chậm rãi di chuyển xuống, cho đến khi đầu ngón tay cô chạm vào chiếc thắt lưng ở eo anh.
Men theo chất da về phía trước, chạm vào chiếc khóa kim loại, đầu ngón tay lạnh buốt.
Cô vẫn muốn rút tay về, nhưng Tư Độ không cho.
Cô bắt đầu hơi hoảng rồi.
"Tư Độ... anh..."
Ánh mắt Tư Độ khóa chặt ánh mắt cô, giọng trầm thấp: "Tôi thích, dùng cái này."
Nói xong, anh lại kéo tay cô, để cả bàn tay cô nắm lấy chiếc thắt lưng da lạnh lẽo.
Khương Bảo Lê run lên từng hồi, trong đầu hiện ra vô số cảnh tượng không phù hợp với trẻ em và không thể miêu tả, trí tưởng tượng cũng không đủ để phát huy.
Con mẹ nó! Tên biến thái này không dây vào nổi!
Cô không chơi nổi những thứ này!
Tư Độ cười lạnh một tiếng, buông tay cô ra, ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Khương Bảo Lê thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt bất lực.
Haiz, khó nhằn thật.
Lúc này, nhạc trong phòng bao đột nhiên dừng lại, Hàn Lạc nhìn Tư Độ với vẻ ranh mãnh: "Tư Độ, cậu thật là nhàm chán. Chị dâu vừa đến là cậu bỏ luôn bài, chỉ lo thì thầm với chị dâu, chán c.h.ế.t."
Tư Độ: "Cậu muốn gì?"
"Chơi trò chơi đi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-154.html.]
Khương Bảo Lê đang muốn tránh xa tên "biến thái c.h.ế.t tiệt" Tư Độ này một chút, nghe vậy thì thuận thế nhích về phía mấy cô gái: "Chơi trò gì?"
"Whisky tim đập."
Hàn Lạc cầm chai whisky trên bàn lên, đặt nằm ngang trên bàn trà, khẽ xoay một vòng.
Chai rượu xoay tít, anh ấy giải thích: "Miệng chai chỉ vào ai, đuôi chai chỉ vào ai, thì người ở đuôi chai sẽ rút một tờ giấy từ trong hộp và chỉ định người ở miệng chai làm theo nội dung trên giấy."
Nói xong, Hàn Lạc bảo phục vụ mang một hộp rút thăm đến.
Khương Bảo Lê không nhịn được hỏi: "Những tờ giấy trong này ghi gì vậy?"
Hàn Lạc cười vô hại: "Yên tâm đi, đều là những trò bọn anh hay chơi, không có gì quá đáng đâu."
"Thật sao?" Khương Bảo Lê tỏ vẻ nghi ngờ.
"Em không tin bọn anh thì cũng phải tin Tư Độ chứ?"
Khương Bảo Lê: …
Tư Độ mới là tên biến thái nhất ở đây đấy được không!!
Tuy cô hơi lo lắng, nhưng Hàn Lạc cứ liên tục nháy mắt với cô.
Chẳng phải muốn giúp đỡ sao, anh ấy đang giúp đây.
Khương Bảo Lê nghĩ đến hai ngạn vạn của mình, c.ắ.n răng liều một phen:
"Chơi thì chơi."
Tư Độ vốn không muốn chơi trò chơi vô vị này với bọn họ, nhưng Khương Bảo Lê muốn chơi, anh cũng không thể để cô chơi với đám con trai này một mình.
Anh xắn tay áo lên đến khuỷu tay, hơi nghiêng người về phía trước.
"Để công bằng, bảo phục vụ quay chai."
Phục vụ đi đến trước bàn trà, nhận được ánh mắt ra hiệu của Hàn Lạc thì nhẹ nhàng xoay chai rượu.
Mê Truyện Dịch
Khương Bảo Lê chăm chú nhìn miệng chai. Chai xoay mấy vòng rồi dừng lại, miệng chai chỉ vào Tư Độ, đuôi chai vừa vặn hướng về Hàn Lạc.
"Xin lỗi nha, Độ gia, hê hê hê."
Tư Độ đã nhìn thấu mánh khóe của anh ấy, nhưng lười so đo.
Hàn Lạc rút một tờ giấy từ trong hộp: "Khởi động nhẹ nhàng trước đã, trên giấy viết là, hỏi đối phương ba câu hỏi, không được nói dối."
"Xì, chán òm."
"Chỉ có vậy thôi á?"
Một đám con trai tiếc hùi hụi vì rút trúng Tư Độ mà không chơi được gì ra hồn.
Chỉ hỏi vài câu thôi thì quá vô vị.
--------------------------------------------------