Khương Bảo Lê đưa ngón tay đẩy đầu cô ấy ra: "Xin lỗi, xu hướng tính d.ụ.c của tớ còn bình thường hơn cả chu kỳ kinh nguyệt của cậu. Chẳng qua tớ không thích kiểu người như Richard thôi."
"Gì cơ? Một anh chàng lai Anh- Trung đẹp trai như vậy mà cậu còn không thích, vậy cậu còn muốn gì nữa?"
"Anh ta quá năng động, hướng ngoại, tớ không thích kiểu đó."
"Vậy cậu thích người hướng nội à?"
"Ừ."
Khương Bảo Lê suy nghĩ một chút rồi bổ sung: "Kiểu người nói ít làm nhiều, hơi kiêu ngạo, mang cảm giác cấm dục, khi say rượu sẽ trở nên ngoan ngoãn, và phải có chút u ám nữa. Quan trọng nhất là phải thông minh, tốt nhất là thiên tài..."
Hai cô gái nhìn nhau, cùng rút ra một kết luận:
"Hóa ra cậu có ánh trăng sáng trong lòng."
"Sao lại chia tay thế, kể chi tiết cho tụi này nghe đi!!!"
...
Từ lâu, Khương Bảo Lê đã luôn nghĩ rằng Thẩm Dục Lâu mới là “ánh trăng sáng” của mình.
Bởi vì thứ không thể có được mới là thứ khắc cốt ghi tâm nhất.
Đã rất lâu rồi... cô không nghĩ đến Tư Độ.
Nhưng hôm đó, khi bị bạn bè xúi giục kể ra rất nhiều chuyện về anh, cô mới nhận ra mình không phải không nghĩ đến anh, mà là... chưa từng quên anh.
Tất cả những kỉ niệm giữa họ vẫn sống động như mới hôm qua, in sâu trong tâm trí cô.
Mỗi khi có ai đó theo đuổi cô một cách điên cuồng, trong vô thức, cô đều so sánh họ với anh.
Dù là vật chất, ngoại hình hay bất cứ điều kiện nào...
Không ai sánh bằng anh.
Không một ai... có thể sánh được với anh.
Tư Độ mới chính là vết m.á.u khắc sâu nhất trong những năm tháng thanh xuân của cô.
Khương Bảo Lê đã từng thử gọi điện cho anh.
Vào những đêm khuya thanh vắng, khi cô uống đến ngà ngà say, thậm chí khi xem dự báo thời tiết thấy cảng đảo sắp có mưa...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-230.html.]
Tư Độ chưa từng bắt máy.
Nghe quản gia Triệu nói, anh rất ít khi nghe máy từ số lạ, sống rất cô độc...
Hoặc có lẽ, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho cô.
Mãi mãi không bao giờ tha thứ nữa.
Đêm Giáng sinh, Khương Bảo Lê cuối cùng cũng có một buổi hòa nhạc thuộc về riêng mình, được tổ chức tại phòng hòa nhạc Buck trong trường.
Hơn một năm nay, cô luôn duy trì liên lạc và trao đổi về âm nhạc với đại thần D.
Thực ra, dù anh không nói, Khương Bảo Lê cũng cảm nhận được rằng anh chắc chắn đã giúp đỡ cô rất nhiều.
Ngay cả offer từ Học viện Âm nhạc trước đây, có lẽ cũng nhờ sự hỗ trợ từ anh, nhưng cô không hiểu tại sao anh không chịu thừa nhận, cũng không muốn nhận lời cảm ơn từ cô.
Về âm nhạc, anh không ngần ngại chỉ dạy cô hết lòng.
Có thể nói, việc Khương Bảo Lê nổi tiếng nhanh chóng trong thời gian ngắn như vậy, không thể không nhắc đến sự chỉ điểm của vị "cao nhân" phía sau này.
Anh đúng là một thiên tài trong số những thiên tài âm nhạc.
Trong buổi hòa nhạc cá nhân lần này, Khương Bảo Lê đã xin bản quyền ba bản nhạc của anh là "Vengeance", "Rose" và "Betrayal", mong được biểu diễn trong buổi diễn của mình.
Thật ra, kể từ sau bản "Betrayal", D đã không còn sáng tác thêm bất cứ tác phẩm nào nữa.
Khương Bảo Lê đoán, có lẽ vì công việc quá bận rộn. Vốn dĩ anh không phải dân chuyên âm nhạc, mà còn có nghề nghiệp riêng của mình.
Thế nhưng ba bản nhạc này lại cực kỳ nổi tiếng và được khán giả yêu thích nồng nhiệt trên mạng.
Dù anh chưa từng cấp bản quyền cho ai, nhưng vẫn có rất nhiều người dùng nhạc của anh để lồng vào các video ngắn.
Giai điệu trầm bổng đầy cảm xúc ấy khi kết hợp với những cảnh phim tình cảm ngược luyến tàn tâm, lượt xem luôn dễ dàng vượt mốc trăm vạn.
"Rose" thường được dùng cho những video ngọt ngào lãng mạn, "Betrayal" thì hợp với những phân cảnh đầy đau thương yêu hận đan xen, còn "Vengeance" lại được dùng cho những video trả thù kịch tích.
Nói chung, độ phổ biến của ba bản nhạc này cực kỳ cao, đúng là những bản nhạc quốc dân.
Nhưng anh... chưa bao giờ cấp bản quyền chính thức cho bất kỳ ai.
Ban đầu, Khương Bảo Lê cũng không hy vọng nhiều. Cô nói mình sẵn sàng trả phí bản quyền, nhưng có vẻ D cũng không thiếu số tiền đó.
Mê Truyện Dịch
Không ngờ, chỉ nửa ngày sau khi nhắn tin, D đã trả lời cô: “Được."
--------------------------------------------------