“Vậy trong tình huống này, anh có chiêu gì không?”
Khương Bảo Lê thành tâm xin chỉ giáo.
Rất lâu sau, đến khi Khương Bảo Lê tắm xong đi ra, cô mới thấy dòng tin nhắn trả lời muộn màng của anh trên màn hình:
D: “Thử chân thành chút xem sao.”
Khương Bảo Lê dùng khăn tắm lau mái tóc còn ẩm ướt, thoáng thấy một dòng chữ trên màn hình, cô sững người trong chốc lát.
Chân thành.
Cô bật cười, rồi ném điện thoại sang một bên.
Trong cái giới trò chơi của bọn họ, chân thành là cái thá gì chứ?
Chẳng lẽ Tư Độ còn có thể nắm tay cô đi hết quãng đời còn lại sao?
Nhìn sự lựa chọn của Thẩm Dục Lâu là hiểu, không thể nào…
Thân phận của cô đã định sẵn rồi, cô không thể trèo cao được.
Cô nằm lên giường, trằn trọc đến tận rạng sáng.
Khương Bảo Lê nhìn chằm chằm trần nhà tối om, đếm cả ngàn con cừu.
Bầy cừu cũng đã mệt lử cả rồi mà cô vẫn còn tỉnh táo.
Cô cứ mải nghĩ về chuyện chân thành mà D đã nói.
Tư Độ từ chối cô hết lần này đến lần khác, có phải vì anh cảm thấy cô không chân thành không?
Cô có thể… chân thành với anh không?
Mê Truyện Dịch
Không không không, nghĩ cái gì vậy chứ!
Chân thành với anh ư? Cô có tư cách gì? Thân phận của người ta thế nào, thân phận của cô thế nào?
Nhìn nhận rõ hiện thực mới không ôm ảo tưởng viển vông.
Vậy rốt cuộc Thẩm Dục Lâu dựa vào cái gì mà cho rằng một kẻ tầm thường như cô có thể khiến Tư Độ từ bỏ hôn ước với nhà họ Kiều chứ?
Bọn họ đã ở bên nhau mười mấy năm, cô si mê anh ta mười mấy năm, vậy mà còn không thể lay chuyển được trái tim kiên định và lạnh lùng như đá tảng của anh ta.
Tư Độ… kết quả cũng không thể tốt hơn.
Khương Bảo Lê trở mình, ép bản thân phải đi ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-166.html.]
Không biết cô đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, chỉ cảm thấy vừa nhắm mắt đã bị đ.á.n.h thức.
Ngoài cửa sổ lại truyền đến tiếng s.ú.n.g "Đoàng đoàng đoàng".
Cô quay đầu lại, thấy trời đã sáng.
Khương Bảo Lê ngồi dậy, thầm nghĩ ngoài tập b.ắ.n s.ú.n.g ra, tên này không có thú vui nào khác sao?
Bắn s.ú.n.g giỏi như vậy, rồi b.ắ.n ai chứ!
Mang theo chút giận dỗi lúc mới ngủ dậy, cô xuống giường, không thèm đi dép, đi chân trần đến bên cửa sổ, kéo mạnh rèm ra.
Trong vườn, dáng người Tư Độ thẳng tắp, eo thon vai rộng. Anh đang giương s.ú.n.g săn lên một cách vững vàng.
Bên cạnh anh là Hàn Lạc. Anh ấy mặc một chiếc áo len mỏng màu nhạt thường ngày, cũng cầm s.ú.n.g trong tay, nhưng động tác lại lười nhác hơn nhiều, cũng không chuẩn lắm.
Hai người dường như đang nói chuyện, Hàn Lạc mỉm cười, còn vẻ mặt Tư Độ vẫn lạnh nhạt như người c.h.ế.t.
Được rồi, bây giờ thì thành song tấu rồi.
Vì có bạn bè đến, Khương Bảo Lê cũng đành nhịn. Cô uể oải quay lại, nằm vật ra giường như một xác c.h.ế.t, dùng gối bịt kín đầu.
Dù sao cũng đang ở nhà người ta, cô không tiện nổi nóng.
Từ nhỏ, cô đã hiểu và ý thức được việc ăn nhờ ở đậu.
Nếu không phải vì nhiệm vụ, Khương Bảo Lê thật sự muốn dọn về ký túc xá ngay lập tức.
Nhưng với tính cách lạnh như băng của Tư Độ, cô mà đi, e rằng sẽ chẳng còn cơ hội tiếp xúc nhiều với anh nữa.
Cô vẫn phải mặt dày ở lại mới được.
Bỗng nhiên, Khương Bảo Lê như nghĩ ra điều gì đó, lập tức đứng dậy, vào phòng thay đồ lục tìm một chiếc váy liền thân màu nhạt. Cô đứng trước gương chỉnh trang hồi lâu, trang điểm nhẹ nhàng, còn xịt một chút nước hoa.
Sau khi ăn diện tươm tất, cô xuống tầng, ra vườn.
Cô vừa bước lại gần, đúng lúc nghe thấy Hàn Lạc đang nói chuyện với Tư Độ, dường như nhắc đến dự án sứa bất tử.
Khương Bảo Lê lập tức rón rén bước đến như một con mèo nhỏ lặng lẽ tiến đến gần.
"Nghe nói lão Đàm ở vịnh Bán Sơn rất hứng thú với dự án sứa bất tử."
Hàn Lạc đặt s.ú.n.g xuống, nói với anh: "Ông ta không muốn tham gia đấu thầu, cũng không muốn quá phô trương, đã phái người đến dò hỏi, bảo chúng ta ra giá, ông ta muốn mua đứt dự án đó. Bên đó nói là… bao nhiêu cũng được."
Tư Độ khẽ cười khinh: "Mạnh miệng đấy."
"Cả cái cảng đảo này, ngoài Tư Độ cậu ra thì chỉ có Đàm Ngự Sơn, không mạnh miệng sao được." Hàn Lạc lo lắng nói: "Người này trong giới giang hồ… một tay che trời, thế lực phía sau không thể xem thường, cũng không dễ đắc tội."
--------------------------------------------------