Khách ngồi ở các ghế dài chủ yếu là sinh viên trẻ tuổi.
Không ngờ, Tư Độ lại chọn đến một nơi thế này để tụ họp với bạn bè.
Cô tìm đến phòng bao của họ, đẩy cửa bước vào, lập tức trông thấy Tư Độ ở cuối chiếc bàn trà dài.
Anh lười biếng dựa vào ghế sofa, tay cầm một lá bài, vẻ mặt lạnh nhạt.
Mấy người bạn nam bên cạnh anh ăn mặc thời thượng. Khương Bảo Lê chỉ nhận ra Hàn Lạc, là người từng gặp trên đảo Bahamas. Anh ấy lúc nào cũng cười hì hì, trông có vẻ chẳng biết ngại là gì, nhưng khá thân thiện, dễ nói chuyện.
Đúng thật, có thể trở thành bạn bè với một "ông hoàng cô đơn" như Tư Độ, quả thật cần phải có chút mặt dày mới được.
Thấy cô bước vào, Hàn Lạc cười vẫy tay với cô, chủ động chào hỏi:
"Chị dâu đến rồi à?"
Chưa kịp để Tư Độ trừng mắt, Khương Bảo Lê đã tự nhiên đáp lời, cười nói: "Gọi chị dâu cái gì, chuyện còn chưa đâu vào đâu."
"Chuyện sớm muộn thôi mà."
"Vậy phải xem đàn anh Tư Độ có cho tôi cơ hội không đã." Khương Bảo Lê cởi mở nói với bọn họ: "Mấy anh phải giúp tôi một tay đó nha."
"Chắc chắn rồi! Nhớ Bahamas không, lúc đó anh giúp em có thiếu đâu?"
"Đám cưới tôi mời anh ngồi bàn chính luôn."
"Ha ha ha ha, được luôn!"
Tư Độ nghe bọn họ kẻ tung người hứng như vậy, mắt muốn trợn trắng lên tận trần nhà.
Giả tạo.
Ánh mắt Khương Bảo Lê lướt qua những người khác trong phòng bao.
Mấy cậu ấm bên cạnh đều có các cô gái xinh đẹp đi cùng, nhưng bất ngờ là, mấy cô gái này ai nấy đều ăn mặc rất kín đáo.
Áo khoác che kín người, trông ngoan hiền hết chỗ nói.
Khương Bảo Lê chủ động chào hỏi bọn họ, mấy cô gái cũng nhiệt tình đáp lại, kéo Khương Bảo Lê ngồi xuống, vây quanh cô, thi nhau tung hô:
"Chị Bảo Lê, hôm nay chị trang điểm đẹp quá."
"Cái váy này cũng đẹp nữa, là anh Tư Độ mua cho chị hả?"
"Chị “'cưa đổ” anh Tư Độ kiểu gì vậy? Tụi em tò mò quá."
Khương Bảo Lê thuần thục ứng phó với bọn họ, ánh mắt liếc sang Tư Độ.
Anh quăng lá bài lên bàn, ngẩng đầu nói với cô: "Lại đây."
Khương Bảo Lê tự nhiên đi đến ngồi bên cạnh anh, nghiêng người thì thầm vào tai anh: "Mấy người chơi ngoan thế, chơi bài cũng chỉ dùng mấy bộ board game nhẹ nhàng."
Quả thật, cô rất có tố chất đi quyến rũ, nói nhỏ cũng phải thổi hơi vào tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-153.html.]
Cảm giác ướt át nóng hổi, khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.
Tư Độ nghiêng đầu nhìn cô một cái.
Lớp trang điểm đậm che mất vẻ đẹp pha lẫn trong sáng và gợi cảm vốn có của cô, nhưng dưới ánh đèn pha lê mờ ảo, cô vẫn rạng ngời như một mỹ nhân quyến rũ.
Trang điểm lại mang một vẻ đẹp khác.
Nhìn thế nào cũng đẹp, sao cô lại đẹp đến vậy?
Tư Độ liếc nhìn những người đàn ông trong phòng, ai nấy thỉnh thoảng lại lén nhìn cô.
Rất phiền, muốn móc mắt bọn họ ra.
"Hỏi anh đó." Khương Bảo Lê dùng đầu gối khẽ chạm vào chân anh: "Sao không nói gì?"
"Vậy, em tưởng chúng tôi đang chơi cái gì?" Giọng anh nhàn nhạt.
"Tôi tưởng..." Khương Bảo Lê nghĩ đến cảnh tượng xa hoa trụy lạc, về những cậu ấm ăn chơi trác táng, sa đọa trong men rượu và xác thịt mà cô tưởng tượng ra.
Toàn mấy thứ đồi trụy trong đầu.
Thôi, tốt nhất đừng nói thì hơn.
Ánh mắt cô di chuyển, nhìn thấy mấy món tráng miệng trên bàn trà.
Tiramisu, bánh sầu riêng ngàn lớp và macaron, mắt cô sáng lên: "Ai gọi vậy? Tôi ăn được không?"
"Hàn Lạc gọi nhưng không muốn ăn, tùy em."
"Hàn Lạc, vậy tôi ăn nha?"
"Ừ." Khóe miệng Hàn Lạc giật giật: "Thật ra, anh bị tiểu đường, không ăn được ngọt."
"Không thích ăn mà còn gọi nhiều như vậy à?"
"Ách, anh..."
Tư Độ chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn anh ấy một cái.
Anh ấy lập tức im bặt, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Khương Bảo Lê ăn ngon lành, không hề chú ý đến làn sóng ngầm giữa hai người họ.
Mê Truyện Dịch
Một lát sau, Tư Độ nghiêng đầu, hỏi cô: "Chưa ăn tối à?"
"Ừ, đợi anh ăn cùng." Cô gái nhỏ lau kem trên miệng, rồi tô lại son: "Kết quả anh không về ăn cơm, cũng không gọi cho tôi một cuộc."
"Em có thể ăn xong rồi ra đây."
"Nghe thấy trong điện thoại anh có giọng phụ nữ." Khương Bảo Lê cười rất ranh mãnh, nửa đùa nửa thật nói: "Ai biết tôi đến muộn, anh có bị người khác “hái” mất không."
--------------------------------------------------