Tư Độ: “Không được.”
“…”
Thế thì nói được gì nữa.
“Tư Độ, cho dù là người yêu, chẳng phải anh cũng chỉ định yêu đương thuần khiết với tôi thôi sao? Sao còn đòi ngủ cùng phòng?”
“Thuần khiết thì cũng đâu có nghĩa là không thể ngủ chung giường.”
Khương Bảo Lê dựa vào tủ, nói một cách tinh nghịch:
“Nhưng mà ngủ chung giường thì tôi lại muốn làm chuyện đó, không làm thì ngủ không được.”
“Lần trước là ai vừa khóc vừa la đau, đòi dừng lại?”
Tư Độ ngẩng đầu, giọng khinh thường: “Em có thể đừng nói suông thế được không?”
“…”
Không nói chuyện nổi nữa rồi!
Cô đổi đề tài, hỏi:
“Tư Độ, có phải anh đã sớm biết mối quan hệ giữa Kiều Mộc Ân và Thẩm Dục Lâu không? Anh cố tình dẫn tôi đến đây để thấy cảnh đó hả?”
Tư Độ lại tỏ vẻ vô tội:
“Anh là trai kỹ thuật suốt ngày ngâm mình trong phòng thí nghiệm, sao biết được chuyện bọn họ cặp kè nhau?”
Khương Bảo Lê không tin chút nào.
Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến mức đó.
…
Hàn Lạc biết Tư Độ dẫn Khương Bảo Lê đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, cũng lấy lý do có tiến triển mới trong vụ điều tra xả s.ú.n.g ở Hawaii lần trước để chạy đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Caston.
Mê Truyện Dịch
Khương Bảo Lê nghi ngờ anh ấy chỉ đến để ké thẻ VIP suối nước nóng của Tư Độ, nhưng vẫn tò mò áp tai vào cửa nghe lén một lúc.
Cô nghe Hàn Lạc nói, bây giờ anh ấy nghi ngờ người đứng sau thuê người gây ra vụ nổ s.ú.n.g g.i.ế.c người chính là ông trùm ở cảng đảo - Đàm Ngự Sơn.
Dĩ nhiên, danh tiếng của ông trùm này vô cùng lẫy lừng, không ai không biết.
Sản nghiệp của ông ta trải dài từ thẩm mỹ, trang sức, giải trí… gần như có thể chia đôi thiên hạ với nhà họ Tư.
Khương Bảo Lê mơ hồ nhớ lại, trước đây cô từng nghe Hàn Lạc nhắc qua, dự án sứa bất tử đe dọa đến ngành thẩm mỹ của Đàm Ngự Sơn.
Ông ta từng muốn mua lại dự án này, nhưng có vẻ đã bị Tư Độ từ chối.
Tư Độ hỏi Hàn Lạc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-215.html.]
“Chỉ là nghi ngờ, chưa có bằng chứng à?”
“Nhân vật lớn như vậy ra tay thì làm sao có thể để lại chứng cứ được. Nhưng việc cậu thẳng thừng từ chối lời mời hợp tác của ông ta khiến ông ta rất bất mãn với cậu đấy.”
Ánh mắt Tư Độ nhàn nhạt không gợn cảm xúc:
“Người này… không vợ không con, chẳng có gì phải e dè, ra tay cực kỳ tàn nhẫn.”
“Cho nên ông ta mới có thể từ một tên đàn em nhỏ bé trong thập niên 80 leo lên được vị trí ngày nay.”
Hàn Lạc nói tiếp:
“Nghe nói ông ta từng kết hôn, vợ là một đại mỹ nhân nổi danh một thời khắp cảng đảo, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Nhưng hai mươi năm trước, trong một lần thanh toán giữa các băng nhóm, vợ ông ta bị đối thủ ném xuống biển…”
Tư Độ lại hỏi: “Có con không?”
“Nghe đâu có một cô con gái, mới hơn ba tuổi thì cũng bị dìm c.h.ế.t cùng mẹ. Thảm lắm. Chừng ấy năm qua, nghe nói ông ta vẫn chưa vượt qua được chuyện đó, đến nay cũng không tái hôn, không có thêm con cái.”
“Không có điểm yếu… thì hơi khó đối phó rồi.”
Tư Độ vừa nói vừa nghịch một miếng ngọc tỳ hưu trong tay, ngẩng đầu nhìn Hàn Lạc:
“Đi điều tra xem, thường ngày ông ta tiếp xúc với những ai.”
“Ừ.”
Khương Bảo Lê hoàn toàn không hứng thú với mấy chuyện công việc của họ, cô nói với Tư Độ:
“Tôi xuống dưới tắm suối nước nóng đây.”
Tư Độ dặn dò:
“Tìm người dẫn em đến khu Ẩn Trúc Uyển, ở đó sẽ không ai làm phiền em.”
“Ừ.”
Khương Bảo Lê vào phòng thay đồ, tiện tay chọn một bộ đồ bơi màu xanh nhạt, viền ren ở vạt áo. Dây quai buộc cổ lướt qua xương quai xanh xinh đẹp của cô, trông mát mẻ và đáng yêu.
Cô khoác thêm một chiếc áo choàng tắm trắng, đi đôi dép bông mềm mại, ung dung bước xuống tầng.
Khu suối nước nóng ẩn sâu trong rừng trúc.
Gió núi lành lạnh thổi qua, khiến những tán trúc xào xạc.
Bên bờ suối nước nóng lác đác vài chiếc đèn lồng vàng nhạt, ánh sáng ấm áp phản chiếu trên mặt nước, lấp lánh lung linh.
Không khí thoang thoảng mùi lưu huỳnh nhè nhẹ.
Trời đã tối, khu Ẩn Trúc Uyển tối đen như mực. Khương Bảo Lê hơi sợ nên chọn khu Phương Thúy Uyển đông người. Cô tùy ý tìm một hồ nước yên tĩnh, cởi áo choàng tắm, bước vào làn nước ấm áp.
--------------------------------------------------