Nhìn thấy họ, Khương Bảo Lê cũng vui hẳn lên.
Tư An Nhàn vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình: "Berry, ngồi đây, chúng ta ngồi cùng nhau."
Khương Bảo Lê định ngồi xuống thì Tư Độ đã nhanh tay nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đến cạnh mình.
"Cô ấy ngồi đây."
"Ồ."
Cô ngồi cùng Tư Độ ở góc ghế hình chữ U.
"Anh!" Tư An Nhàn đặt ly nước xuống bàn, bĩu môi, bất mãn nhìn Tư Độ: "Berry vừa đến, anh đã độc chiếm cô ấy luôn rồi!"
"Bạn gái anh." Tư Độ nắm tay Khương Bảo Lê, đan tay mình vào tay cô, đặt lên đùi mình: "Có vấn đề?"
"Quá đáng!"
Trong xe, mấy chàng trai hò hét ầm ĩ, Tư Độ còn cố ý ghé sát tai cô, thủ thỉ: "Ban đầu anh không muốn dẫn họ đi cùng, nhưng sợ em thấy anh quá nhạt."
"Anh cũng biết mình nhạt à?"
"Ừ, bởi vì nếu chỉ có hai ta, có lẽ cả ngày không ra khỏi lều mất."
Nghe xong, mặt Khương Bảo Lê đỏ bừng.
Cô không hay đỏ mặt, nhưng lời Tư Độ nói chẳng hề giảm âm lượng chút nào.
Hàn Lạc và mấy chàng trai đập bàn ầm ầm:
"Còn cho người ta sống nữa không hả??"
"Tàn sát đám độc thân chúng tôi quá!"
Tư An Nhàn cũng cười khúc khích, khiến cô ngại c.h.ế.t đi được.
Xe lao vào con đường núi quanh co, Tư Độ tựa vào cửa sổ, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trên đường, Tư An Nhàn và Hàn Lạc chơi bài. Nhân lúc Tư Độ chợp mắt, cô ấy kéo Khương Bảo Lê chơi cùng.
Khương Bảo Lê vừa đi, Tư Độ lập tức tỉnh giấc.
Anh lẽo đẽo đến bên cô như một cái bóng.
Lúc này, Khương Bảo Lê đã thua khá nhiều tiền. Cô đâu phải đối thủ của mấy tay chơi sành sỏi này, dù là poker hay tiến lên, cô chỉ có nước thua.
Chưa được mấy ván, ví đã rỗng không.
Nhưng khi Tư Độ đến, tình thế đảo ngược trong chớp mắt.
"Đánh cái này." Bàn tay thon dài đẹp đẽ của anh vượt qua vai cô, rút lá A cơ định đánh: "Hàn Lạc còn hai lá, em đang cho cậu ta điểm đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-310.html.]
Cảnh tượng sau đó được xem như cuộc tàn sát đúng nghĩa.
Tư Độ như có thể nhìn xuyên thấu bài của mọi người, lần nào cũng chặn đường chính xác.
Hàn Lạc gào lên, ném hai lá cuối, Tư Độ đã giúp Khương Bảo Lê thắng gấp đôi.
Đôi mắt anh như máy quét, bộ não siêu phàm ghi nhớ trong nháy mắt, anh nhớ rõ từng lá bài trên tay mỗi người.
Hàn Lạc túm lấy mái tóc rối bù, kêu lên: "Chẳng trách sòng bạc Macau đưa cậu vào danh sách đen. Không công bằng chút nào, Tư Độ cậu ỷ vào đầu óc thiên tài để bắt nạt người khác."
Tư Độ nhét tiền thắng vào túi áo Khương Bảo Lê, bỏ bài, ngả người trên ghế, lười nhìn họ:
"Lúc mấy người bắt nạt cô ấy, cô ấy có kêu bất công không?"
Tư thế bảo vệ vợ rõ rành rành.
...
Tư Độ giúp cô lấy lại toàn bộ tiền thua, thậm chí còn thắng thêm chút.
Ván bài kết thúc, mấy chàng trai nằm dài trên ghế nghỉ ngơi.
Hoàng hôn buông xuống, Khương Bảo Lê leo lên tầng hai ngắm cảnh.
Trên núi, không khí trong lành, gió thổi khiến rừng cây xào xạc, vài chú chim giật mình cất cánh bay đi.
Cô vừa giơ máy ảnh lên, Tư Độ đã xuất hiện trong khung hình.
Đôi mắt đen sâu thẳm, đường nét sắc sảo.
Mê Truyện Dịch
"Sau này đừng chơi bài với họ nữa." Tư Độ đưa trà ô long ướp lạnh cho cô: "Mấy tên đó hợp sức lừa em đấy."
"Không sao đâu." Khương Bảo Lê điều chỉnh tiêu cự, chụp rừng cây.
Má bị véo nhẹ, Tư Độ tháo kính râm của cô đeo lên mặt mình:
"Tốt với họ thế?"
Giọng nói có chút ghen tuông.
Gió núi thổi tung mấy sợi tóc mai bên tai cô, Khương Bảo Lê quay người tựa vào lan can, ánh hoàng hôn nhẹ nhàng bao phủ lấy cô.
Cô mỉm cười, lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ xinh, rồi cô nghiêng đầu nhìn anh: "Vì họ là bạn của anh mà."
Chiếc xe RV xóc nảy vượt qua đoạn đường đá sỏi, rồi dừng lại ở khu cắm trại trên núi được bao quanh bởi những cây thông cao lớn.
Tấm biển chỉ dẫn bằng gỗ ở cổng khu cắm trại, dòng chữ "Khu cắm trại ngắm sao Nam Giao” được khắc bằng kiểu chữ hoa mỹ.
Hơn chục căn nhà gỗ phong cách Bắc Âu nằm rải rác trên thảo nguyên rộng lớn. Mỗi căn đều có cửa sổ sát đất bằng kính và ban công, vừa có thể lưu trú, vừa cung cấp phòng tắm và nhà vệ sinh.
--------------------------------------------------