Quả thực rất hấp dẫn, Khương Bảo Lê cũng không khỏi d.a.o động.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, cô vẫn chưa ký hợp đồng công việc nào.
Hai người bạn cùng phòng đã thu dọn xong hành lý, chuẩn bị về nước, còn vali của Khương Bảo Lê vẫn trống rỗng.
Thấy cô băn khoăn mãi, họ đề nghị cô tung đồng xu, để ông trời quyết định.
Khương Bảo Lê đồng ý.
Tô Cảnh đưa cho cô một đồng 10 xu:
"Nào, quyết định thế này nhé! Mặt nữ hoàng Elizabeth ngửa lên thì ở lại Anh, mặt sư tử ngửa lên thì đặt vé máy bay, ngày mai cùng về cảng đảo cùng bọn tớ."
Khương Bảo Lê căng thẳng gật đầu, cầm lấy đồng xu, hít sâu một hơi.
Cô búng ngón tay, đồng xu vút lên không, xoay tít rồi rơi xuống lòng bàn tay, cô nhanh chóng nắm chặt lại.
Hai cô bạn sốt ruột thúc giục cô mở tay xem kết quả.
Khương Bảo Lê hít một hơi thật sâu, mở lòng bàn tay.
Gương mặt nghiêng của nữ hoàng Elizabeth II hiện rõ.
"A~"
"Haizzz."
Tô Cảnh và Đường Thiên Thiên thở dài thất vọng, vỗ vai Khương Bảo Lê: "Xem ra, số trời đã định cậu ở lại London rồi."
Khương Bảo Lê nhìn chằm chằm vào đồng xu, lồng n.g.ự.c nghẹn lại như thể hơi thở cũng bị đoạt mất.
"Làm gì có chuyện chỉ tung một lần, thử lại lần nữa. Nếu vẫn là mặt Nữ hoàng thì đó là ý trời." Khương Bảo Lê vừa nói xong đã nhanh tay tung đồng xu lần nữa.
Lần này, cô mở lòng bàn tay ra, vẫn là mặt nữ hoàng Elizabeth II.
Tô Cảnh và Đường Thiên Thiên nhìn biểu cảm thất vọng rõ mồn một của Khương Bảo Lê, ngập ngừng hỏi: "Ờ… hay là thêm một lần nữa?"
Khương Bảo Lê đáp luôn: "Được!"
"…"
Cô hít một hơi thật sâu, chắp tay cầu nguyện khẩn thiết, mong trời cao cho mình một đáp án đúng đắn.
Đồng xu lần thứ ba bay lên, rơi xuống.
Câu trả lời của ông trời, vẫn y như hai lần trước.
Khương Bảo Lê đờ đẫn nhìn hình ảnh nữ hoàng, hơi thở gần như nghẹn lại.
Tô Cảnh giật phắt đồng 10 xu từ tay cô, tức tối nói: "Tung làm gì nữa! Rõ ràng trong lòng cậu đã có đáp án rồi còn gì! Cậu muốn trở về cảng đảo!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-238.html.]
Đường Thiên Thiên gật đầu lia lịa: "Đúng rồi đấy! Số mệnh do cậu nắm giữ, rõ ràng trong lòng đã có lựa chọn rồi, sao phải để ông trời quyết định hộ?"
Khương Bảo Lê buột miệng: "Tớ chỉ muốn về vì cái chức concertmaster thôi!"
Không khí im lặng một giây.
Tô Cảnh thở dài: "À… hình như không ai nghi ngờ chuyện đó cả."
"…"
Mê Truyện Dịch
Đêm đó, Khương Bảo Lê trằn trọc không ngủ được, ngón tay lướt lên lướt xuống trang đặt vé máy bay.
Cô vẫn không thể quyết định.
Cho đến khi cô lướt vòng bạn bè trên WeChat, thấy một bài đăng của Thẩm Gia Thanh.
Trong ảnh, cậu bé nằm trên giường bệnh, chân phải bó bột, dáng vẻ đáng thương, dòng chữ đi kèm là:
"Ở bệnh viện mà vẫn phải làm bài tập, học sinh tiểu học thật tội nghiệp. [mắt rưng rưng]"
Khương Bảo Lê lập tức gọi điện về hỏi thăm tình hình của Thẩm Gia Thanh.
Cậu rất ngoan, nhẹ nhàng an ủi cô: "Không sao đâu chị. Có một chiếc xe không tuân thủ luật giao thông, vượt đèn đỏ, em bị va nhẹ. Bác sĩ nói gãy xương chân phải, không nghiêm trọng, cũng không ảnh hưởng đến việc đi lại sau này."
"Em cẩn thận một chút, khi qua đường nhớ nhìn trước nhìn sau."
"Vâng, em biết rồi." Thẩm Gia Thanh ngập ngừng một lúc rồi hỏi: "Chị… bao giờ chị về?"
"Chị cũng chưa chắc nữa."
"Chị về đi, em thật sự rất nhớ chị."
Khương Bảo Lê cũng không thể cho cậu một câu trả lời chắc chắn, chỉ nói sẽ suy nghĩ thêm.
Cúp máy xong, cô lập tức gọi cho Thẩm Dục Lâu.
Thẩm Dục Lâu vui vẻ bắt máy, giọng nói lộ rõ sự vui mừng: "Bé Lê, cuối cùng em cũng gọi cho anh…"
"Tai nạn của Gia Thanh…" Khương Bảo Lê đi thẳng vào vấn đề, giọng trầm xuống: "Có phải do anh làm không?"
Đầu dây bên kia im bặt.
Một lúc sau, Thẩm Dục Lâu thở dài khe khẽ: "Em gọi cho anh… chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?"
Trên đời này, không ai hiểu anh ta hơn cô.
Sự nhẫn nại, tính toán, tham vọng của anh ta.
Và cả thủ đoạn tàn nhẫn của anh ta.
"Thẩm Dục Lâu, dù thế nào đi nữa, bao năm qua Gia Thanh chưa từng làm gì hại anh. Anh đừng bắt nạt em ấy." Giọng Khương Bảo Lê lạnh như băng: "Em ấy chỉ là một đứa trẻ, không hiểu chuyện gì cả, luôn coi anh như anh trai ruột mà yêu quý."
--------------------------------------------------