Dưới lớp bùn đất của dòng lũ, rất nhiều xe vẫn còn bị chôn vùi.
Hiện trường vô cùng hỗn loạn.
Trong tình cảnh này, không thể gọi to tên ai, bởi điều đó có thể gây ra sạt lở tiếp theo.
Tư Độ đứng trên đống đổ nát, tay run rẩy lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho Khương Bảo Lê.
Giọng thông báo lạnh lẽo vang lên: “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau.”
Tim anh đập như trống dồn.
“Nghe máy đi… làm ơn… mau nghe máy đi…”
Nhưng đáp lại anh chỉ là những tiếng “Tút tút” lạnh lẽo.
Tư Độ tiến thoái lưỡng nan, đứng trên đống hoang tàn đổ nát, cảm nhận từng cơn đau thấu tâm can khi bị tuyệt vọng nuốt chửng…
…
Khương Bảo Lê cảm thấy mình đúng là “đại nạn không c.h.ế.t, ắt có phúc về sau”!
Tư Độ vừa rời đi không lâu, cô đã đón được một chiếc xe khách tồi tàn đang chở người xuống núi, vừa vặn còn một chỗ trống.
Trong xe chất kín người dân trong làng, họ mang theo nấm rừng và nấm tùng nhung xuống núi bán, ồn ào náo nhiệt.
Mê Truyện Dịch
Mấy người phụ nữ trò chuyện bằng tiếng địa phương, tài xế vừa lái xe vừa ung dung hút thuốc.
Chiếc xe lắc lư lăn bánh khoảng nửa tiếng thì bất ngờ một tiếng ầm ầm vang lên.
Đoạn đường phía trước xảy ra sạt lở.
Cô đã tận mắt chứng kiến những chiếc xe cách mình chưa đến mười mét bị đất đá nuốt chửng...
Khoảnh khắc ấy, sự chấn động trong lòng không sao nói thành lời.
Cả xe lập tức nhốn nháo, có người hét to bảo tài xế mau lùi xe lại.
Nhưng dòng xe phía sau đã dồn lên, hoàn toàn không thể quay đầu.
Tài xế dứt khoát mở cửa xe, bảo hành khách mau xuống xe chạy ngược lại tìm nơi an toàn để ẩn náu.
Hai lần cận kề tử thần chỉ trong một ngày,, Khương Bảo Lê cảm thấy bản thân gần như tê dại.
Cô vô thức chạy ngược theo dòng người, xe cộ trên đường càng lúc càng đông đúc, chen chúc nhau.
Trong lúc hỗn loạn, cô nghe thấy một người phụ nữ ôm con, giọng nghẹn ngào hỏi những người đi ngang qua:
“Anh ấy mập lắm, còn bị què chân, có ai thấy chồng tôi không? Anh có thấy không…?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-209.html.]
Khoảnh khắc đó, bước chân của Khương Bảo Lê bất giác chậm lại.
Cô ngẩng đầu, nhìn về phía đoạn đường xảy ra sạt lở.
Khu vực sạt lở như kéo dài đến vô tận, hỗn loạn như ngày tận thế.
Chẳng lẽ Tư Độ… cũng gặp nạn sao?
Không thể đâu, không thể đâu. Xưa nay kẻ xấu luôn sống lâu, mạng anh lớn như vậy, sao có thể c.h.ế.t dễ dàng được.
Hồi nhỏ anh từng kể, mẹ ruột của anh - Tư Uyển - từng nhiều lần muốn g.i.ế.c anh.
Vậy mà anh vẫn sống sót đến giờ, chắc chắn lần này anh cũng sẽ không sao.
Mặc dù nghĩ vậy, nhưng Khương Bảo Lê vẫn liên tục dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau...
Nếu như… anh thật sự c.h.ế.t rồi thì sao?
Từng hình ảnh lúc ở bên anh trong khoảng thời gian qua hiện lên trong đầu cô... Nếu tạm quên đi hành vi khốn nạn ban nãy, cô rất thích anh.
Nếu anh c.h.ế.t rồi...
Khương Bảo Lê c.ắ.n răng, quay người lao nhanh về phía hiện trường vụ tai nạn.
…
Mãi cho đến khi trời tối, đội cứu hỏa và cảnh sát giao thông đều đã có mặt, tất cả người dân xung quanh cũng được sơ tán khẩn cấp.
Khương Bảo Lê vẫn không tìm thấy Tư Độ. Cô đã tìm rất lâu, rất lâu.
Tín hiệu gián đoạn, cô không liên lạc được, gọi mấy trăm cuộc cũng không ai bắt máy.
Phần lớn người bị mắc kẹt đã được bố trí tạm trú tại trường tiểu học Hy Vọng ở ngôi làng gần nhất, có lều trại để nghỉ ngơi. Khương Bảo Lê cũng bị cảnh sát giao thông sơ tán đến đó.
Công tác cứu hộ vẫn đang được triển khai khẩn trương. Khương Bảo Lê muốn quay lại hiện trường tìm người mấy lần nhưng đều bị cảnh sát phòng cháy chữa cháy ngăn lại.
Trái tim cô dần dần trĩu nặng.
Cô đứng ở hành lang của trường tiểu học. Dưới mái hiên, những giọt nước lấp lánh bám trên mạng nhện, sợi tơ đung đưa như sắp rơi xuống.
Những giọt mưa rơi theo mái hiên... tí tách, tí tách.
Cô đứng dưới mái hiên, lắng nghe tiếng mưa suốt nửa đêm.
Người dân sơ tán càng lúc càng nhiều, âm thanh bên tai cũng càng lúc càng ồn ào.
Mà đầu óc cô... cũng càng lúc càng mơ hồ.
Khi nhóm người bị mắc kẹt mới nhất vừa được xe chở đến, Khương Bảo Lê lập tức chạy ra sân trường, tìm kiếm trong những gương mặt xa lạ.
--------------------------------------------------