"Sao lại để ý chứ, tôi rất vui khi cậu nghe tôi chơi đàn. Cậu thấy tôi kéo thế nào?"
"Tôi không hiểu nhiều về âm nhạc."
Kiều Mộc Ân vốn không cho rằng "người ngoại đạo" như Khương Bảo Lê có tư cách đ.á.n.h giá mình, chỉ đơn giản muốn nghe cô khen vài câu thôi.
Đây là phép lịch sự xã giao cơ bản.
Thế nhưng Khương Bảo Lê lại vô cùng keo kiệt, không buông ra nổi một lời khen.
Kiều Mộc Ân thầm nghĩ, chắc cô gái nhỏ đến từ vùng quê này có tâm lý ghen ghét người giàu một cách lệch lạc.
Cô ta luôn muốn cảm hóa cô.
"Nghe Chân Chân nói, trước đây cậu từng lén luyện violin. Nếu có hứng thú, cậu cứ tìm tôi nhé, tôi có thể dạy cậu."
"Ừ, cảm ơn, tôi vẫn nên tập trung học tốt chuyên ngành ba lê của mình thì hơn." Khương Bảo Lê thản nhiên từ chối, không cảm kích, cũng chẳng khách sáo.
Mê Truyện Dịch
Kiều Mộc Ân thấy dáng vẻ lạnh nhạt ấy, trong lòng có chút khó chịu.
Khương Bảo Lê biết cô ta khó chịu.
Trong trường có biết bao nhiêu nữ sinh mong được quen biết Kiều Mộc Ân, mong được làm bạn với cô ta. Giờ cô ta chịu chủ động cho Khương Bảo Lê một cơ hội, vậy mà cô lại chẳng chút cảm động hay biết ơn, đúng là không biết điều.
Khương Bảo Lê đúng là không biết điều. Nguyên tắc hành xử của cô chính là: hao mòn người khác, thoải mái chính mình.
Đặc biệt là đối với những người như Kiều Mộc Ân, muốn kết bạn với cô chỉ để thể hiện mình tốt đẹp, nhân từ, không khinh thường cô, sẵn lòng hạ thấp phẩm giá để kết giao với "dân nghèo".
Thật là những phẩm chất "đẹp đẽ" biết bao.
Khương Bảo Lê chẳng buồn để ý, quay người bỏ đi. Kiều Mộc Ân đuổi theo, hỏi: "Cậu còn nhớ Trần Gia không?"
"Ai cơ?"
"Cô gái mà cậu từng giúp đỡ ấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-41.html.]
Khương Bảo Lê hơi nhớ ra cái tên này. Trong video của Thư Hân Đồng lần trước, cô gái bị bắt nạt có vẻ đúng là tên Trần Gia.
"Cậu nghĩ cậu đã giúp cậu ấy, nhưng thực ra cậu lại hại cậu ấy đấy. Đám Thư Hân Đồng bị lôi lên đồn cảnh sát, hình phạt nặng nhất cũng chỉ là bị phê bình giáo dục, bị mắng vài câu trên mạng thôi. Bây giờ sóng gió dư luận cũng qua rồi, bọn họ vẫn ngang ngược như trước, chẳng ai quản nổi. Vì chuyện đó mà giờ họ còn bắt nạt Trần Gia tệ hơn trước."
Kiều Mộc Ân thở dài: "Cậu ấy thật sự rất đáng thương, tôi đã tận mắt thấy vài lần rồi."
Khương Bảo Lê nhíu mày, nhìn vẻ mặt giả tạo của Kiều Mộc Ân, hỏi ngược lại: "Nếu đã thấy tội nghiệp, sao không ngăn lại?"
Chẳng phải cô ta đang cố gắng xây dựng hình tượng cô chủ lương thiện ấm áp, không phân biệt giai cấp sao?
Câu đó suýt nữa đã bật ra khỏi miệng.
Cố nhịn, cố nhịn...
Kiều Mộc Ân nói: "Bởi vì tôi biết, ngăn cản tất cả những chuyện đó cũng chẳng thay đổi được gì. Cách duy nhất là chờ bọn họ chán rồi, tự khắc sẽ không bắt nạt cậu ấy nữa."
Khương Bảo Lê cảm thấy hơi kỳ lạ, sao Kiều Mộc Ân lại tự nhiên nhắc tới chuyện Trần Gia bị bắt nạt?
Hóa ra là muốn mượn chuyện này để trách móc cô vì đã từng khuyến khích Trần Gia phản kháng.
"Nếu cậu muốn hòa nhập vào vòng tròn của chúng tôi thì phải tuân thủ luật lệ." Kiều Mộc Ân ra vẻ chính nghĩa nói: "Cậu tưởng mình làm việc tốt, nhưng thực ra lại là lòng tốt làm hại người. Thành thật mà nói, bọn họ vốn chỉ có hứng thú trong chốc lát, bắt nạt vài lần thấy chán thì tự nhiên sẽ thôi. Giờ cậu lại khơi gợi sự chú ý của họ với Trần Gia thêm lần nữa."
Khương Bảo Lê cười tự giễu: "Xem ra, là tôi sai rồi."
Kiều Mộc Ân bước tới, nắm lấy tay cô: "Tôi biết cậu xuất phát từ ý tốt, chỉ là ý tốt lại làm thành chuyện xấu. Tôi cũng giống cậu, đều không muốn thấy Trần Gia bị bắt nạt, nhưng mọi chuyện không thể giải quyết kiểu đó, cậu hiểu không?"
Cô ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô.
"Tôi hiểu rồi, cảm ơn cậu, Mộc Ân." Khương Bảo Lê nói ra đúng những lời cô ta muốn nghe: "Cảm ơn cậu đã nói cho tôi biết, là tôi dại dột quá."
"Ừ, biết sai mà sửa là điều rất tốt." Kiều Mộc Ân cười dịu dàng.
"Nhưng, bạn có thể cho tôi biết, sao cậu phát hiện Thư Hân Đồng vẫn đang bắt nạt Trần Gia không?"
"Trên sân thượng thôi, đó là nơi bọn họ thích tụ tập nhất sau giờ học."
--------------------------------------------------