Anh bật cười, tiếng cười vỡ vụn vang vọng trong cầu thang…
“Anh dùng cách này để trả thù bà ấy, cảm giác thật sung sướng!”
Anh quay người lại, tay siết chặt đôi vai gầy guộc của Khương Bảo Lê:
“Anh hận bà ấy! Bất kỳ ai từng tổn thương anh, anh đều sẽ trả thù! Anh sẽ khiến họ sống không bằng c.h.ế.t! Anh sinh ra đã là một quái thai, ai ai cũng mong anh c.h.ế.t đi… Nếu em biết anh thật sự là loại người gì, em cũng sẽ rời bỏ anh. Nếu em dám làm vậy, anh sẽ khiến em sống không bằng c.h.ế.t…”
Khương Bảo Lê bị anh bóp đến đau điếng, cảm giác như xương cốt cũng sắp bị bóp nát.
Anh lại mất kiểm soát.
Hôm nay vốn dĩ anh đưa cô đến thăm Tư Uyển là để tiết lộ một vài sự thật, nhưng cuối cùng...
Anh vẫn không thể nói ra.
Anh không nói được, không dám đối diện với cô, càng không dám đối diện với bản thân đầy dơ bẩn và tăm tối ấy.
Chỉ còn cách… đẩy cô ra xa.
Nhưng Khương Bảo Lê không rời đi.
Cô vẫn ở đó, chờ đợi… chờ anh bình tĩnh lại.
Bất chợt, anh buông tay, quay người đi, không dám nhìn cô thêm lần nào nữa.
Khương Bảo Lê vươn tay, nhẹ nhàng… ôm anh từ phía sau.
Tư Độ run rẩy.
Mà cái ôm của cô, lại mềm mại đến lạ thường.
Anh như ngã vào một đám bông mềm mại.
Cô ghé sát tai anh, dịu dàng nói:
“Tư Độ, anh đã trải qua nhiều chuyện như vậy, anh nghĩ em không đoán ra sao?”
Cơ thể anh cứng đờ.
“Em không phải đồ ngốc. Tại sao anh lại đối xử với cậu anh như vậy, tại sao mẹ anh phát điên, tại sao anh giỏi giang như vậy mà vẫn luôn tự ti… Tất cả những điều đó, những điều anh đang trốn tránh và sợ hãi, em đều biết cả.”
Khương Bảo Lê áp mặt vào tấm lưng cứng rắn của anh, dịu dàng mà kiên định nói:
“Anh đối xử tốt với em, anh là người như thế nào, mang gen gì, em đều chẳng quan tâm! Ai dám nói xấu anh thì phải bước qua em trước! Em sẽ giúp anh đ.á.n.h người đó một trận nên thân!”
“Tư Độ, em sẽ bảo vệ anh thật tốt.”
Trong cầu thang chật hẹp, bầu không khí im lặng đến nghẹt thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-192.html.]
Mê Truyện Dịch
Chỉ còn lại hơi thở đan xen của hai người.
Da đầu Tư Độ như tê dại, giọng run run như không tin nổi:
“Em đang nói gì vậy?”
Khương Bảo Lê hít sâu một hơi, nhìn anh:
“Em nghe thấy hết cuộc nói chuyện giữa anh và cậu hai rồi. Kết hợp với những chuyện trước đó ở bệnh viện, chuyện anh làm với Tư Mạc Thành, và tình trạng của dì Tư Uyển, trạng thái của chính anh... em đoán ra được.”
Cô thông minh hơn anh tưởng.
Mà anh cũng chưa từng cố giấu cảm xúc trước mặt cô.
Khoảnh khắc này, bị cô phát hiện ra mặt tối tồi tệ nhất của mình, phản ứng bản năng của Tư Độ là… đứng dậy chạy trốn.
Anh thấy mình thật đáng ghê tởm, kinh tởm đến tận xương tủy!
Nhưng Khương Bảo Lê lại đuổi theo, ôm chặt lấy anh, không để anh vì tự ti mà rời đi.
“Bây giờ em đã biết bí mật của anh, biết đâu một ngày nào đó, anh sẽ g.i.ế.c em. Tránh xa anh mới là lựa chọn đúng đắn.” Tư Độ cố ép giọng, giả vờ hung dữ.
“Anh không cần phải hù dọa em.” Khương Bảo Lê nghiêm giọng: “Nếu em để tâm thì ngay khoảnh khắc đoán ra bí mật ấy, em đã bỏ đi rồi. Nhưng em không nỡ để anh cô độc một mình.”
Khương Bảo Lê ôm chặt anh, như thể cả đời này cũng sẽ không buông tay.
Một lúc sau, Tư Độ xoay người, ép cô vào tường.
Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính, chiếu rọi trong đôi mắt đen láy của anh. Anh nhìn cô chằm chằm.
Ở bên ác ma cần phải dâng hiến một linh hồn thuần khiết…
Hoặc một trái tim đẫm máu, đầy chân thành.
Anh bóp cổ cô, hôn cô một cách dữ dội.
Anh không cho cô một chút không khí nào, hoàn toàn chiếm hữu đôi môi ấy.
Anh như càn quét, từng bước xâm chiếm.
Hơi thở của anh vô cùng mãnh liệt, tỏa ra pheromone sinh học bản năng, xâm chiếm từ mọi phía.
Khương Bảo Lê bị hôn đến choáng váng, vì thiếu oxy mà cơ thể run rẩy, xen lẫn chút khoái cảm kỳ lạ.
Cô chỉ còn biết nắm chặt lấy vạt áo anh, đó là thứ duy nhất cô có thể bấu víu vào lúc này.
Chợt, bàn tay đang bóp cổ cô dần buông lỏng, trượt xuống, nắm lấy tay cô.
--------------------------------------------------