…
Đến giờ ăn tối, Tư Độ thay một chiếc áo ở nhà màu sẫm, chậm rãi bước xuống cầu thang, ung dung ngồi vào vị trí chủ tọa ở bàn ăn dài.
Trên bàn bày đầy món ăn anh thích, chủ yếu là món Tây, do đầu bếp ba sao Michelin chuẩn bị.
Còn có một bậc thầy ẩm thực Nhật Bản hàng đầu đang chuẩn bị sashimi cá hồi đặc biệt dành riêng cho anh.
Tư Độ liếc nhìn bàn ăn bày biện tinh tế, có bò Wagyu nướng, gan ngỗng cuộn nấm truffle, tháp trứng cá muối…
Anh khẽ lẩm bẩm: “Không có canh à?”
Quản gia Triệu vội vàng thưa: “Canh gà vẫn đang ninh ạ.”
Vừa dứt lời, Khương Bảo Lê đã bưng canh gà đi ra, đặt bát canh ở đầu bàn, xa chỗ Tư Độ nhất. Cô vừa bị nóng vừa ôm tai nhảy dựng lên:
Mê Truyện Dịch
“Nóng quá nóng quá nóng! Phù~ ~ ~”
Quản gia Triệu rất tinh mắt, lập tức tiến lên, bưng bát canh gà nấm đó đặt trước mặt Tư Độ.
Tư Độ liếc nhìn Khương Bảo Lê: “Cô đã phá hỏng khu vườn của tôi.”
“Cũng chỉ vì muốn hầm cho anh một nồi canh gà tươi mới g.i.ế.c thôi mà.” Khương Bảo Lê ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
“Bữa tối của tôi không thiếu một bát canh này.”
“Nếm thử đi.” Cô nhìn anh đầy mong chờ: “Tôi hái nấm tận sau núi, cả ngày bận bịu mới nấu được đấy.”
“Ai cho cô đi hái nấm?”
“Tôi chán quá thôi. Nấm tươi hầm gà, bổ lắm!” Khương Bảo Lê hít mũi một cái: “Bổ cho anh mà!”
“Cơ thể tôi có cần bồi bổ hay không, cô là người rõ nhất.” Anh nói đầy ẩn ý.
Khương Bảo Lê lập tức nghĩ tới đêm trên du thuyền, vừa nhắc đến đã bùng nổ.
Đầu cô toàn nghĩ đến những chuyện... đen tối!
Cô lắc đầu thật mạnh để xua đi!
Phi phi phi.
Tư Độ lịch sự dùng khăn ăn lau miệng: “Nói thẳng đi, cô định làm gì?”
“Chỉ đơn giản là cảm ơn anh thôi, vì đã cứu mạng tôi.”
“Chính cô nói huề nhau rồi.”
Khương Bảo Lê cười, nơi khóe môi hiện ra một lúm đồng tiền ngọt ngào: “Tư Độ, thứ Sáu này, anh thật sự... không rảnh sao?”
“Tôi đâu phải bố mẹ của thằng nhóc đó.”
“Tôi cũng không phải mà!” Khương Bảo Lê nghiêng người tới gần, nắm lấy tay anh lắc lắc: “Tôi muốn đi với anh, đi mà, đi mà...”
Tay anh lạnh đến bất ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-112.html.]
Còn tay Khương Bảo Lê thì ấm áp dễ chịu. Vừa chạm vào nhau, cả hai đều cảm thấy một dòng điện tê tê lan khắp người.
Tư Độ biết cô không nói thật lòng, bèn rút tay lại, giả vờ ghét bỏ nói: “Đừng chạm vào tôi.”
“Được được được.” Khương Bảo Lê lập tức giơ hai tay lên đầu hàng: “Đi mà.”
Cô vừa như đang năn nỉ, lại vừa như đang làm nũng.
Tư Độ cố tình hỏi: “Sao cô không tìm Thẩm Dục Lâu?”
Nhắc tới Thẩm Dục Lâu, sắc mặt Khương Bảo Lê hơi trầm xuống: “Bọn tôi không còn quan hệ gì nữa, tôi cũng không muốn gặp anh ta.”
Đó là sự thật.
Tư Độ hài lòng với câu trả lời này, cũng nhận ra cô không nói dối: “Làm tôi vui lên, tôi sẽ cân nhắc.”
“Vậy làm sao để anh vui?”
“Đầu tiên, biến khỏi tầm mắt tôi.”
Khương Bảo Lê lập tức đứng dậy, chạy lên cầu thang xoắn ốc, chạy lạch bạch về phòng mình.
Chờ cô đi rồi, Tư Độ mới cầm thìa lên, múc một thìa canh gà nếm thử.
Hương vị... đúng là rất ngon.
Bốn mươi phút sau, quản gia bảo người giúp việc tới thu dọn bát đũa.
Bữa ăn này, bát canh gà được uống sạch sẽ, còn những món ăn đắt tiền khác thì hầu như chẳng động đến.
---
Đêm đã khuya, Khương Bảo Lê nằm trên giường, nghe bản piano “Rose” của D để dễ ngủ.
Trong phần bình luận, rất nhiều người đã đăng các phiên bản tự chơi “Rose” bằng các loại nhạc cụ khác nhau. Cô đã lưu lại một số bản, thỉnh thoảng lại mở ra nghe.
Không biết người ấy là người như thế nào, Kiều Mục Ân có thật sự quen người đó không, hay là đang lừa cô?
Nghĩ đến đây, cô lại muốn tự tát mình một cái.
Bị lừa thê t.h.ả.m như thế mà vẫn không chịu rút ra bài học!
Người mà Khương Bảo Lê thích, và những thứ cô thích trên đời này, thật sự rất ít.
Thẩm Dục Lâu là một người.
Âm nhạc của D... cũng là một.
Thật lòng yêu thích là cho dù bị lừa bao nhiêu lần, bị tổn thương bao nhiêu lần, vẫn tự mình chinh phục chính mình, tự dối lòng mình…
Cố chấp, cũng có phần cực đoan.
Vì rất rất yêu, nên mới có thể bao dung cho Thẩm Dục Lâu vô tình vô nghĩa đ.â.m vào tim mình nhiều nhát như vậy.
--------------------------------------------------