“Còn đẹp hơn anh nữa à?”
“Không dám chắc, ngày mai em tự nhìn mà đ.á.n.h giá.”
Khương Bảo Lê không khỏi cảm thấy mong chờ.
Từ khi xác định mối quan hệ với Tư Độ, cô hầu như không còn trò chuyện riêng với “D” nữa.
Lần cuối cùng nói chuyện, anh bảo đã theo đuổi được người mình thích. Cô chúc mừng xong rồi cũng chẳng nói thêm gì.
Dù chỉ là bạn qua mạng, nhưng nếu cả hai đã có người yêu thì cũng không nên liên lạc thêm.
Việc được nghe thần tượng diễn tấu trực tiếp, đối với Khương Bảo Lê mà nói, chẳng khác gì đang nằm mơ.
“Tư Độ.”
“Ừ.”
Chuyên cơ riêng rất yên tĩnh, ngoài tiếng hô hấp đều đặn của anh thì không còn âm thanh nào khác.
“Bay mất mấy tiếng vậy anh?”
Tư Độ nhìn đồng hồ: “Trước 0 giờ sẽ về đến nhà.”
Anh cố ý nói muộn một chút, muốn dành cho cô một bất ngờ.
“Vậy à, tốt quá.”
“Sao vậy?”
“Em nhớ anh.” Khương Bảo Lê căng thẳng nói xong câu đó, đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Mặt cô bỗng đỏ lên, hơi ngượng ngùng.
Cô đang định cúp máy thì chợt nghe bên kia truyền đến một tiếng cười khẽ:
“Về rồi chứng minh cho anh xem.”
“Cúp máy đây!” Khương Bảo Lê thật sự thấy ngượng: “Nào anh về rồi thì nói tiếp!”
“Cục cưng, anh cũng rất nhớ em.”
…
Cúp máy xong, Khương Bảo Lê ngồi một mình trong thư phòng yên tĩnh, lắng nghe tiếng tim mình đập.
Thình thịch… thình thịch…
Tư Độ là người lạnh lùng như vậy, không hay nói lời ngọt ngào, phần lớn thời gian còn rất cứng đầu.
Phải nhớ cô đến phát điên rồi, miệng anh mới chịu mềm ra một chút như vậy.
Khương Bảo Lê cảm thấy cơ thể mình dường như không thể kiểm soát, đang tiết ra từng đợt dopamine hạnh phúc, khiến cô có cảm giác lâng lâng như đang trên mây.
Cô nằm úp trên mặt bàn gỗ lim của anh, đầu ngón tay mân mê cây bút máy được chạm khắc tinh xảo.
Từng giây từng phút trôi qua, cô đang đếm thời gian, chờ đợi.
Cho đến khi một cuộc gọi đến, kéo cô ra khỏi giấc mơ đẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-194.html.]
Trên màn hình, cái tên “Thẩm Dục Lâu” nhấp nháy.
Khương Bảo Lê khẽ nhíu mày, do dự vài giây rồi vẫn bắt máy.
Khuôn mặt cô vô cảm, thậm chí có phần lạnh nhạt.
Nhưng giọng nói lại giống như đang tươi cười, rất dễ gần. Cô vốn dĩ rất giỏi trong việc ngụy trang:
“Anh Dục Lâu, lâu rồi không liên lạc, dạo này anh thế nào rồi?”
Cô đã hoàn toàn không còn là cô gái từng cau có, khó chịu với anh ta như mấy tháng trước nữa.
Không còn tình yêu, thì tự nhiên… cũng chẳng còn căm ghét.
“Chúc mừng sinh nhật, bé Lê.”
“Vẫn còn mấy tiếng nữa cơ mà.” Khương Bảo Lê lạnh nhạt từ chối lời chúc mừng của anh ta: “Anh tìm em có việc gì à?”
“Chắc Tư Độ vẫn đang ở nước ngoài, hôm nay em rảnh không? Ra ngoài gặp nhau một lát đi, anh có chuyện muốn nói.”
“Việc công hay việc riêng?”
Thẩm Dục Lâu ngập ngừng một lát, rồi nói: “Việc công.”
Thật ra Khương Bảo Lê không muốn ra ngoài lắm, cô còn muốn đợi Tư Độ về.
Nhưng nghĩ đến chuyện khi Tư Độ về rồi thì cô và Thẩm Dục Lâu sẽ khó có cơ hội gặp nhau.
Hơn nữa, cô còn nhận của anh ta hai ngàn vạn tệ, gặp mặt một lần cũng chẳng sao.
Dù sao thì… giờ cô cũng đang yêu đương theo kiểu được tài trợ, tính ra vẫn lời.
“Gặp ở đâu?”
“Phòng trà Tùng Cư, anh đang ở đây rồi, phòng Đinh Khê.”
Khương Bảo Lê cầm cây bút trên bàn lên, bơm thêm mực, định viết một dòng nhắn vào sổ ghi chép của Tư Độ:
“Em ra ngoài có chút việc, sẽ về ngay.”
Nhưng nghĩ lại, anh vừa mới cất cánh từ Singapore, không thể về nhanh như vậy được.
Cô xé tờ giấy, vo lại thành một cục rồi ném vào thùng rác.
Khương Bảo Lê tiện tay cầm luôn cây bút máy bạc được chạm khắc tinh xảo kia đi.
…
Quản gia Triệu vừa tiễn Khương Bảo Lê chưa được mười lăm phút, chiếc Maybach của Tư Độ đã dừng lại trên bãi cỏ trước gara biệt thự.
“Ơ? Cậu chủ, cô Khương nói trước 0 giờ cậu mới về cơ mà.”
“Chuyến bay về sớm hơn.” Tư Độ mặc bộ vest đen chỉnh tề, mệt mỏi bước xuống xe, sải bước đi vào biệt thự.
“Sớm quá mức luôn rồi đó!”
“Hôm nay cậu nói nhiều thật đấy.” Giọng Tư Độ bình thản, nhưng khí thế khiến người ta không dám cãi lại.
Mê Truyện Dịch
Quản gia Triệu vội bịt miệng lại, lo lắng nhìn bóng lưng sốt ruột của Tư Độ, trong lòng thầm nghĩ: Xong rồi.
--------------------------------------------------