Trước tiên cô đưa cho bà ấy ba mươi vạn tệ, để bà ấy đến bệnh viện khám bệnh viêm tủy sống.
Trước đây chính vì không đủ tiền nên ca phẫu thuật vẫn bị trì hoãn. Bây giờ có tiền rồi, bà ấy phải đi khám ngay, không thể để bệnh kéo dài.
Thím Lưu ngại ngùng không muốn nhận số tiền này, nói với cô: "Thím biết cháu có lòng tốt, muốn trả ơn. Nhưng thím không phải là ân nhân của cháu. Lúc đó thím... muốn giữ cháu lại, nhưng cái lão chồng c.h.ế.t tiệt của thím không đồng ý, để cháu lang thang bên ngoài, chịu không ít khổ sở. Số tiền này, cháu cứ giữ lấy, chăm sóc bản thân cho tốt. Thím Lưu mở quán, cũng kiếm được tiền, không cần nhiều như vậy đâu."
"Thím Lưu, thím đừng nói vậy. Thím đã cứu mạng cháu, cháu sẽ không bao giờ quên đâu."
Một giọt nước ân tình, báo đáp bằng cả dòng suối.
Đạo lý đơn giản này đã khắc sâu trong lòng Khương Bảo Lê.
Không chỉ đối với thím Lưu, mà với Thẩm Dục Lâu cũng vậy.
Chỉ cần giúp anh ta lấy được dự án sứa bất tử, cô coi như hoàn toàn... tự do rồi.
Cuối cùng thím Lưu chỉ đồng ý nhận hai mươi vạn tệ để đi khám bệnh. Bà ấy không biết Khương Bảo Lê có bao nhiêu tiền, chỉ nói: "Cháu có tiền thì cứ để dành, sau này có cơ hội thì còn có thể đi tìm bố mẹ ruột của mình."
"Tìm họ làm gì ạ?" Khương Bảo Lê khinh bỉ hừ một tiếng: "Họ đều không cần cháu, cháu cũng chẳng thèm tìm họ đâu."
"Nhà ai lại không cần con cái, nếu chỉ là gửi đi đâu đó thì còn hiểu được, còn ném thẳng xuống biển thì… nói không chừng chỉ là tai nạn." Thím Lưu nói.
Khi bà ấy nhặt được Khương Bảo Lê, cô bị sóng đ.á.n.h dạt vào bờ, nuốt không ít nước biển. May mà cô phúc lớn mạng lớn nên không c.h.ế.t, chỉ hấp hối thôi.
Khương Bảo Lê không hề có hứng thú với bố mẹ ruột, chỉ dặn dò thím Lưu nhất định phải đi khám. Sợ bà ấy trì hoãn, cô còn tự mình đặt lịch khám chuyên gia ở bệnh viện.
Về đến biệt thự, trời đã tối.
Quản gia để đồ ăn lại cho cô, đều là những món thanh đạm bổ dưỡng, chỉ có một món cá vược hấp là có hương vị đặc biệt nổi bật, nổi bật một cách kỳ lạ!
Nó mặn đến mức cô suýt nôn ra. Cô vội vàng cầm cốc nước lên uống ừng ực mấy ngụm.
Giống hệt với bát canh táo đỏ kỷ tử sáng nay, cô có thể cảm nhận được mối "thâm thù đại hận" của người nấu khi nấu những món này.
Chẳng lẽ gần đây Tư Độ đã cắt giảm lương của người giúp việc?
Khương Bảo Lê quay đầu nhìn quản gia Triệu, anh ấy giả vờ như không thấy gì, ngước mắt nhìn lên trần nhà.
Khương Bảo Lê âm thầm khẳng định, chắc chắn người hầu đã bị cắt giảm lương rồi.
Ngay cả người làm công siêu cấp như quản gia Triệu cũng lười biếng bỏ bê công việc, gần đây còn bận yêu đương.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-165.html.]
Buổi tối, Khương Bảo Lê gửi một tin nhắn cho D:
“Hi, dạo này thế nào rồi? (ý là chuyện theo đuổi con gái ấy). [tám chuyện nè]”
D: “Cô ấy bắt đầu theo đuổi tôi rồi.”
Khương Bảo Lê lập tức ngồi bật dậy, nghiêm túc kính nể!
“Anh làm thế nào vậy? Thành tâm xin được chỉ giáo! [ánh mắt lấp lánh]”
Đối phương gõ chữ hồi lâu, cô tưởng sẽ nhận được một bài hướng dẫn siêu dài.
Không ngờ, cuối cùng anh cũng chỉ gửi có hai chữ:
“Dụ dỗ.”
Khương Bảo Lê: ...
“Cụ thể chút nữa?”
D: “Tôi có thứ cô ấy muốn.”
“Cụ thể hơn chút nữa?”
Anh không trả lời nữa.
Khương Bảo Lê cảm thấy tính cách của cái tên này sao lại giống Tư Độ thế không biết!
Rõ ràng đã là mối quan hệ “chị em bạn dì” có thể thảo luận về đối tượng yêu đương của nhau rồi, thế mà không hợp ý là im luôn.
Vũ trụ siêu cấp vô địch đáng yêu đại JJ: “Vậy, được cô gái mình thích theo đuổi, anh vui không?”
D: “Khó nói, rất phức tạp.”
Khương Bảo Lê nghĩ một lúc, rồi nhắn lại: “Vừa vui vừa buồn đúng không, cảm thấy cô ấy không thật lòng?”
D: “Ừ.”
Khương Bảo Lê thở dài: “Tôi cũng gặp chuyện không suôn sẻ.”
Mê Truyện Dịch
D: “Vậy sao?”
“Người đàn ông tôi muốn quyến rũ khó chơi quá, khó quá trời quá đất luôn. Tôi còn chẳng biết anh ấy thích gì. Hình như anh ấy chẳng thích gì cả. Anh ấy ghét cả thế giới, lại còn hung dữ nữa, hở ra là đe dọa tôi, chỉ khi say rượu mới trông giống người. Bình thường, anh ấy là một tên đại ma vương! [bực bội]"
--------------------------------------------------