Dù sao thì cô cũng sắp rời khỏi cảng đảo rồi.
Những mối quan hệ vô bổ, càng ít càng tốt.
Cô nhặt bóng lên, tiếp tục đ.á.n.h vào tường.
Kiều Mộc Ân vốn đã không vui, thấy cô làm lơ lại càng tức.
Cô nghĩ mình là ai mà dám tỏ thái độ với cô ta chứ?
Tuy cô ta tức tối trong lòng nhưng hình tượng không thể sụp đổ.
Kiều Mộc Ân lấy một cây vợt trên giá, vung vài cái trong không trung rồi thờ ơ nói: "Thực ra tôi vẫn luôn thấy rất áy náy, vì chuyện của Thư Hân Đồng mà khiến cậu bị tổn thương tâm lý nặng nề..."
"..."
Lại lôi chuyện cũ ra à?
Khương Bảo Lê dùng khăn lông trên cổ lau mồ hôi trán. Cô tung bóng lên, phát bóng, tưởng tượng đó là đầu của Kiều Mộc Ân mà đ.á.n.h mạnh hết sức:
"Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?"
Thấy cô cuối cùng cũng phản ứng, Kiều Mộc Ân mỉm cười tung quả bóng trong tay, đ.á.n.h sang phía Khương Bảo Lê: "Không biết Thẩm Dục Lâu có nói với cậu không, cái ngày cậu gặp chuyện, chẳng phải cậu đã gọi cho anh ấy sao?"
Quả bóng nảy ra, bay xa.
Khương Bảo Lê không đón bóng, ngạc nhiên nhìn cô ta.
Kiều Mộc Ân mặc váy tennis hồng trắng, môi hồng hào, đuôi mắt hơi cong, nụ cười trên mặt vừa ngây thơ vừa khiêu khích. Cô ta tiếp tục đ.á.n.h bóng sang.
Giọng điệu nhẹ bẫng: "Xin lỗi nha, lúc đó anh ấy đang hẹn hò với tôi nên không nghe máy cậu. Nếu anh ấy nghe máy thì có lẽ cậu đã không bị bọn kia sàm sỡ rồi..."
Trái tim Khương Bảo Lê lạnh ngắt.
Cô không ngờ, hôm đó Thẩm Dục Lâu không nghe máy... lại là vì đang hẹn hò với Kiều Mộc Ân!
Mê Truyện Dịch
Tốt lắm, Thẩm Dục Lâu... rất tốt...
Vừa lợi dụng cô, vừa coi mạng sống cô như rơm rác!
Chút hơi ấm cuối cùng cô dành cho anh ta cũng bị Kiều Mộc Ân dập tắt không thương tiếc.
Khương Bảo Lê ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Kiều Mộc Ân.
Cô ta vẫn nở nụ cười ngọt ngào, giơ vợt lên giả vờ quan tâm: "Ôi, Bảo Lê sao thế? Sắc mặt khó coi như vậy, có phải vì lời tôi vừa nói khiến cậu tổn thương không? Cậu... có muốn về phòng nghỉ ngơi không?"
Khương Bảo Lê nhanh chóng che giấu sự u ám trên mặt.
Kẻ địch đã đ.á.n.h tới tận cửa, chạy trốn chưa bao giờ là phong cách của cô.
Bất ngờ, Khương Bảo Lê cũng nở nụ cười với cô ta, giơ vợt lên: "Mộc Ân, chơi một ván không?"
"Chơi bóng?" Kiều Mộc Ân ngẩn người, rõ ràng không ngờ cô lại đề nghị vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-221.html.]
Cô ta thận trọng nói: "Tôi không muốn chơi."
Khương Bảo Lê vẫn tươi cười: "Không phải cậu đã thay đồ tennis đến đây rồi sao? Không định chơi, chẳng lẽ là thấy tôi ở đây nên cố tình tới nói chuyện?"
Góc tối tăm trong lòng bị Khương Bảo Lê vạch trần, sắc mặt Kiều Mộc Ân có chút khó coi.
Cô ta c.ắ.n răng, hừ một tiếng: "Chơi thì chơi, sợ gì!"
Kiều Mộc Ân cầm vợt sang bên kia sân.
Khương Bảo Lê đứng đối diện, nhẹ nhàng tung bóng lên, cổ tay vung mạnh. Cây vợt xé gió phát ra tiếng "Vút" trầm đục.
Quả bóng lao đi như tên bắn.
Quả đầu tiên, Kiều Mộc Ân còn chưa kịp thấy rõ bóng đâu.
"Bốp!" Bóng tennis đập vào tường sau lưng cô ta, bật ra rồi lăn đi xa.
Kiều Mộc Ân căn bản không biết chơi tennis.
Năm hai đại học, cô ta chỉ học sơ qua một chút, thấy chán nên bỏ luôn.
Tay cô ta siết chặt vợt, lòng đầy bất mãn.
Khương Bảo Lê vẫn điềm nhiên phát bóng, đ.á.n.h bóng.
Động tác dứt khoát, uy lực, quả bóng lao thẳng về phía Kiều Mộc Ân.
Cô ta cuống cuồng đỡ bóng nhưng chẳng thể trúng được.
Động tác thì vụng về, vợt thì vung lộn xộn, bóng hoặc bay ra ngoài, hoặc đập thẳng vào lưới.
Dần dần, má cô ta ửng hồng, trán lấm tấm mồ hôi.
Sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Cô ta không đỡ được bóng của Khương Bảo Lê, mà Khương Bảo Lê lại như đè đầu cưỡi cổ cô ta mà đánh.
Càng không đỡ được, lòng càng uất ức.
Cô ta c.ắ.n chặt răng, tức đến run người, nhưng chẳng làm gì được.
Rốt cuộc, trong thi đấu, yếu chính là tội.
Cô ta bị đè ép không ngóc đầu lên được, tức vô cùng!
Nhưng… cô ta đ.á.n.h không lại!
Cảm giác phẫn nộ xen lẫn bất lực này, khó chịu muốn c.h.ế.t!
"Bốp!" Một quả bóng nữa bay tới.
Kiều Mộc Ân chưa kịp phản ứng thì bóng đã đập thẳng vào trán cô ta.
--------------------------------------------------