Anh lấy cảm xúc cá nhân để điều hành cả công ty.
Điều đó khác hoàn toàn với sự cẩn trọng, nghiêm túc bẩm sinh của Thẩm Dục Lâu.
Nhưng giờ nhìn lại, cái “muốn làm gì thì làm” của anh, vốn không phải dựa vào danh vọng hay tài sản bậc cha chú để lại.
Mà là bởi vì anh là thiên tài đỉnh cấp, có tư cách để kiêu ngạo!
…
Buổi tối, Tư Độ ngồi bên bàn ăn, mắt vẫn dán vào bản báo cáo tài chính quý trên máy tính bảng, cho đến khi quản gia và người giúp việc lần lượt bưng các món ăn thịnh soạn lên bàn.
Nghĩ đến việc anh vừa mới khỏi bệnh, bếp đã chuẩn bị các món ăn có hương vị thanh đạm hơn bình thường, nhưng vẫn tinh tế như mọi khi: tổ yến hầm nấm tùng nhung, tôm hùm viên Úc xào sốt nấm truffle, măng tây ngọc bích xào củ bách hợp, gà ác hầm vi cá…
Mê Truyện Dịch
Tư Độ chỉ liếc mắt nhìn qua là biết ngay đây đều là món do đầu bếp ba sao Michelin trong nhà làm ra.
Anh đặt máy tính bảng xuống, thuận miệng hỏi: “Cô ấy đâu rồi?”
Quản gia hiểu ngay, nhưng cố ý giả ngơ: “Cậu chủ hỏi ai?”
Tưởng giỡn chơi, nhưng chỉ với một ánh mắt sắc lạnh quét qua của Tư Độ, anh ấy đã lạnh cả sống lưng, lập tức thu lại vẻ mặt đùa cợt:
“Cô Khương dắt ch.ó ra ngoài đi dạo rồi. Cô ấy nói mình suýt khiến cậu bị ngộ độc thực phẩm, đời này sẽ không bao giờ bước chân vào bếp của cậu nữa.”
Tư Độ hừ lạnh một tiếng: “Lá gan cũng nhỏ thật.”
Anh không nói thêm gì nữa, nếm thử từng món một, nhưng cũng không ăn nhiều.
Có lẽ do vừa khỏi bệnh, khẩu vị vẫn chưa hồi phục, dù món ngon đến đâu cũng cảm thấy nhạt miệng.
Khi lên tầng, Tư Độ dặn quản gia một câu: “Tổ yến hầm nấm tùng nhung và tôm hùm viên làm không tệ.”
Quản gia tưởng anh thích ăn, vội ghi nhớ lại, không ngờ anh lại nói thêm:
“Làm thêm chút nữa, cô ấy hay mò ra tìm đồ ăn đêm.”
Quản gia gắng gượng giữ biểu cảm, cố nén khoé miệng đang muốn nhếch lên, thật sự rất vất vả.
---
Nửa đêm, Khương Bảo Lê đói bụng, lén vào bếp tìm đồ ăn khuya.
Khác với mọi khi, lần này trong hai cánh tủ lạnh của nhà bếp lại có sẵn hai món ăn đã nấu chín.
Bình thường, bếp nhà họ Tư không bao giờ để đồ chín qua đêm, mỗi bữa ăn của Tư Độ đều phải được nấu tươi mới.
Hai món ăn này trông không giống đồ ăn thừa, trang trí vẫn còn nguyên vẹn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-120.html.]
Kệ đi, có đồ ăn là được rồi.
Cô cho cả hai món vào lò vi sóng hâm nóng, bưng lên bàn.
Vừa ăn miếng tổ yến đầu tiên, cô đã sững người vì bất ngờ.
Ngon quá mức tưởng tượng!!
Tư Độ là người cực kỳ khắt khe với chất lượng ẩm thực, vì vậy trình độ của đầu bếp nhà anh còn hơn cả những đầu bếp riêng hàng đầu của nhà hàng cao cấp.
So với món này, hai bữa cô từng nấu cho Tư Độ ăn, đúng là một đống...
Thôi bỏ đi, cũng chẳng có lần sau nữa.
Bắt Tư Độ từ bỏ món ngon để ăn thứ cô nấu ra…
Khương Bảo Lê cảm thấy "nhiệm vụ" của mình đúng là đừng mơ thành công trong kiếp này.
Tự rước lấy nhục.
Cô lại nếm thử tôm hùm viên.
Ngon đến mức không còn lời nào để diễn tả, từng con tôm đều xứng đáng được c.h.ế.t vinh quang!
Sau khi ăn no nê một bữa, Khương Bảo Lê quay về phòng. Cô đi ngang qua phòng âm nhạc ở tầng hai.
Trong phòng có không ít nhạc cụ đắt tiền, ở giữa là một cây đàn piano đen hiệu Steinway.
Trên tường còn treo một cây violin thủ công hiệu Northshield, là sản phẩm từ thế kỷ 18.
Cổ điển, tao nhã.
Khương Bảo Lê là người biết nhìn hàng. Cô đứng trước cây violin quý giá chẳng khác gì đồ cổ, chăm chú ngắm nhìn.
Cô không dám chạm vào, dù quản gia từng nói, trong biệt thự không có khu vực nào cấm cô, mọi thứ trong nhà đều có thể dùng tùy ý.
Nhưng cô vẫn thấy kính sợ, không dám đụng vào thứ quý giá như vậy.
Lỡ làm hỏng thì chắc cô có đi làm thuê năm trăm năm cũng không đền nổi!
Tuy không dám chạm vào violin, nhưng cây đàn piano ở giữa kia... chắc là có thể đ.á.n.h thử chứ nhỉ?
Khương Bảo Lê bước đến, nhẹ nhàng ngồi xuống.
Chiếc ghế da thật mềm mại đến mức cô không dám ngồi mạnh. Cô cẩn thận mở nắp đàn, ngắm nhìn những phím đen trắng sạch bóng.
--------------------------------------------------