Bông tắm rơi vào nước, bọt nước b.ắ.n tung lên.
Thẩm Dục Lâu hơi nghiêng đầu: "Em giận dỗi cái gì?"
"Anh thật sự không biết em đang giận chuyện gì sao?"
Câu nói này như một tia lửa châm vào dây dẫn, trong khoảnh khắc đã thổi bùng ngọn lửa cảm xúc mà Thẩm Dục Lâu vẫn cố kìm nén bấy lâu.
Anh ta siết chặt cổ tay cô.
Khương Bảo Lê lập tức cảm thấy có điều gì đó không ổn, đầu ngón tay anh ta găm sâu vào da thịt cô.
Chỉ nghe "ùm" một tiếng, anh ta thô bạo kéo cô ngã nhào vào bồn tắm.
Toàn thân Khương Bảo Lê ướt sũng, đầu cô chúi vào trong nước, sặc nước, ho dữ dội.
Lưng cô đập mạnh vào thành bồn, đau nhói, nhưng Thẩm Dục Lâu lại đè chặt cô xuống, như thể tất cả sự nhẫn nại trước đây đã tan biến sạch.
Anh ta xé rách quần áo cô, hung hăng c.ắ.n vào vai cô như một con thú hoang:
"Không phải em muốn điều này sao? Được thôi, anh cho em."
"Á!" Khương Bảo Lê đau đớn khẽ run rẩy.
Động tác của anh ta, hành vi của anh ta... hoàn toàn khác thường, ngay cả những nụ hôn cũng mang theo sự thô bạo và cuồng loạn.
Thẩm Dục Lâu chưa bao giờ đối xử với cô như thế.
Trong ký ức của cô, anh ta luôn dịu dàng, lương thiện, như người anh lý tưởng trong mơ, như món quà mà Thượng đế ban tặng, như món quà số phận dành riêng cho cô.
Không, đây không phải là điều cô muốn!
Dù cô đã tính toán mọi cách để quyến rũ anh ta, thứ cô mong chờ chưa bao giờ là kiểu... cưỡng đoạt một chiều như thế này.
"Đau...!"
Mê Truyện Dịch
"Anh Dục Lâu, anh làm em đau!"
Anh ta vẫn không dừng lại, cho đến khi Khương Bảo Lê không chịu nổi nữa, giơ tay tát mạnh vào mặt anh ta.
"Chát" Âm thanh vang lên giòn giã.
"Thẩm Dục Lâu, ngay cả anh cũng muốn ức h.i.ế.p em sao?"
Hơi thở hỗn loạn của hai người quấn lấy nhau, quần áo trên người Khương Bảo Lê đã bị anh ta xé rách đến mức không còn che đậy nổi.
Anh ta ngước đôi mắt đen lên, thấy nơi đáy mắt cô còn đọng lại vệt nước mắt, toàn thân run rẩy, gồng mình chịu đựng, run lên vì giận dữ…
Khương Bảo Lê rất hiếm khi khóc, dù hồi nhỏ từng bị bắt nạt, cô cũng chỉ giận dữ chứ chưa bao giờ rơi lệ.
Nước mắt là vũ khí của kẻ được yêu thương, không phải của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-57.html.]
Anh ta đang trút giận lên cô. Tất cả những kìm nén, bất mãn, và sự không cam lòng trong lòng anh ta, đều trút hết lên một mình cô…
Bởi vì trên thế giới này, ngoài cô ra, anh ta không thể mở lòng với bất kỳ ai khác, không thể bộc lộ con người chân thật nhất của mình.
Con người vốn dĩ như vậy, chỉ khi đối diện với người yêu mình mới dám để lộ dáng vẻ tồi tệ nhất.
Nhưng... người mà anh ta không nên làm tổn thương nhất, cũng chính là cô!
Thẩm Dục Lâu lập tức buông cô ra.
Cô vội vàng chồm dậy khỏi bồn tắm, quấn khăn tắm quanh người, loạng choạng bước đi định rời khỏi.
Đột nhiên, Thẩm Dục Lâu cất tiếng, giọng khản đặc:
"Cậu ta từ chối món quà của anh. Hôm nay, tất cả mọi người đều đang cười nhạo anh, cười anh không biết tự lượng sức, cười anh mặt dày bám lấy người khác."
Bước chân của Khương Bảo Lê khựng lại.
Anh nhếch môi, cười giễu cợt:
"Chỉ một câu nói của cậu ta là có thể tước đoạt tất cả những gì anh có. Anh đã cố gắng bao lâu nay!"
Ngũ tạng lục phủ của Khương Bảo Lê như bị ai đó bóp nát.
Là cô, chính cô đã gây ra tai họa này.
Nhưng cô không dám nói, cũng không thể nói.
Một lúc sau, Thẩm Dục Lâu hít sâu, nhắm mắt lại:
"Bé Lê, hôm nay tâm trạng anh không tốt, xin lỗi em."
"Tư Độ... đã làm gì?"
"Cậu ta yêu cầu bố anh tước quyền chức vụ CEO của anh ở Y tế Nhân Thụy."
Khương Bảo Lê biết rõ, khát vọng lớn nhất của anh ta bấy lâu nay chính là được đứng trên đỉnh cao.
Không còn để người khác khinh thường, có thể hô mưa gọi gió như Tư Độ.
Mà sau đêm nay, tất cả... đều tan thành bọt nước.
“Anh Dục Lâu…”
“Cả đêm không ngủ rồi, em về nghỉ ngơi đi.” Thẩm Dục Lâu nghiêng đầu, nói với Khương Bảo Lê: “Chúng ta... hãy quên hết chuyện tối nay đi.”
Khương Bảo Lê hiểu, không dám làm anh ta nổi giận thêm nữa.
“Vâng.”
Cô đứng dậy rời đi.
--------------------------------------------------