Khương Bảo Lê: Cao thủ còn chưa ngủ sao?
D: Mất ngủ.
Khương Bảo Lê: Chắc là đang sáng tác đúng không ạ? Đêm khuya dễ có cảm hứng hơn mà.
D: Không, chỉ mất ngủ thôi.
Ách…
Nói chuyện với người hoàn toàn xa lạ, đúng là có chút gượng gạo.
Vừa rồi nhất thời bốc đồng muốn làm quen với anh ấy nên đã để lại WeChat của mình, giờ bình tĩnh lại mới phát hiện những lời cảm tính, lời an ủi… hoàn toàn không thể thốt ra nổi.
Ngốc thật.
Cảm giác như tự mình đa tình vậy.
Khương Bảo Lê: Xin cho tôi hỏi một câu, không biết anh đã từng nghe bản “Vengeance” do tôi diễn tấu chưa?
D: Nghe rồi.
Khương Bảo Lê lập tức căng thẳng, cô ngồi khoanh chân trên chiếc giường mềm mại, cẩn trọng hỏi anh: Cách hiểu và diễn giải của rôi… có đúng không?
D: Không có đúng hay sai, mỗi người đều có thể có cách hiểu riêng.
“…”
Anh là robot à? Hay là NPC trong trò chuyện?
Khương Bảo Lê cảm thấy, nói chuyện với AI còn ấm áp hơn anh.
Khó hiểu hơn là, cô lại thấy người này hơi giống với ai đó ở phòng bên cạnh.
Nhưng kệ đi, anh là cao thủ D mà, Khương Bảo Lê yêu thương anh vô điều kiện.
Cô quyết định chuyển sang một chủ đề sâu sắc hơn: Lúc nãy tôi nghe một người bạn rất giỏi chơi bản “Vengeance” bằng piano. Tôi cảm thấy vô cùng đè nén, tuyệt vọng, cũng rất khổ sở, nên mới đ.á.n.h liều muốn kết bạn với anh.
D: Cô muốn nói gì với tôi sao?
Khương Bảo Lê: Thật ra cũng không có gì đâu. Nếu anh có chuyện không vui, có thể kể với tôi nhé. (∩\_∩)
Anh không trả lời nữa.
Nói chuyện với anh, thật quá vất vả!
Còn vất vả hơn cả việc theo đuổi Tư Độ!
Khương Bảo Lê: À… Tôi nghe bản “Rose” thấy có cảm giác đặc biệt mãnh liệt. Có phải anh đang thầm yêu ai đó không?
Ban đầu cô nghĩ chắc anh sẽ không trả lời câu này, vì đã lâu không thấy anh hồi âm.
Khoảng mười phút sau, Khương Bảo Lê nhận được tin nhắn từ anh:
D: Phải.
Cô lập tức hứng thú: Oa! Tôi biết ngay mà! “Rose” ngọt ngào lắm! Vậy mà một người như anh vẫn có cô gái không theo đuổi được sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-124.html.]
D: Tôi không được tốt lắm.
Khương Bảo Lê lập tức cảm thấy đau lòng.
Cô bắt đầu vẽ ra hình tượng của D trong đầu.
Có thể là một chàng trai không cao, không đẹp, lại hướng nội.
Dù sao nhan sắc cũng là tài nguyên hiếm, nếu là người đẹp trai đỉnh cao, lại tài hoa thế này, chắc chắn đã chẳng có chuyện theo đuổi không thành.
Mê Truyện Dịch
Không đẹp, hướng nội, chìm đắm trong thế giới nghệ thuật của mình, ít bạn bè, tính cách lạnh lùng…
Buff đầy đủ như vậy, làm sao theo đuổi được ai chứ.
Hu hu hu, thần tượng của cô mà vẫn có người không theo đuổi được, thật không nên như vậy.
Khương Bảo Lê: Tôi cũng là con gái, con gái sẽ hiểu con gái hơn. Nếu anh có vấn đề gì trong chuyện theo đuổi người mình thích, cứ hỏi tôi nhé! Tôi nhất định sẽ nói hết, giúp anh theo đuổi được người đó!
D: Tôi không theo đuổi.
Khương Bảo Lê: Sao vậy? Đã thích thì phải cố gắng chứ! [Mèo ôm quyền]
D: Tôi không tốt, không biết yêu đương, càng không thể kết hôn.
Trái tim Khương Bảo Lê như tan chảy.
Hóa ra là một cậu trai tự ti.
Khương Bảo Lê: Đừng nghĩ vậy, tôi thấy anh rất tuyệt mà. Anh xem đi, trong cộng đồng âm nhạc Melodie, phần bình luận của anh là nhiều nhất, có rất nhiều người thích anh!
D: Tôi không quan tâm đến sự yêu thích đó. Với tôi, nó chẳng có ý nghĩa gì cả.
Khương Bảo Lê nhìn tin nhắn của anh, cảm thấy anh có vẻ mang khuynh hướng trầm cảm.
Khương Bảo Lê: Nếu anh cần, có thể tìm tôi bất cứ lúc nào, coi tôi như chatbot cũng được nha. (∩\_∩)
D: Được.
Khương Bảo Lê: Tôi ngủ đây, ngủ ngon.
Khương Bảo Lê nằm xuống, nhắm mắt lại, một lúc sau, điện thoại lại rung lên.
Cô vội bật dậy, mở màn hình.
D: Nếu cô ấy có người mình thích rồi… thì tôi phải làm sao để theo đuổi đây?
Quả nhiên, anh vẫn không thể buông bỏ được.
Khương Bảo Lê cười trộm.
Đã nói rồi mà, tình cảm âm thầm mãnh liệt như trong bản “Rose” làm sao mà kìm nén được chứ.
Khương Bảo Lê: Cô ấy đã xác nhận mối quan hệ với người đó chưa?
D: Chưa, người đó có việc cần tôi, nên đã “bán” cô ấy cho tôi.
Khương Bảo Lê: Cái quái gì vậy ( ‵o′)
--------------------------------------------------