Người tiếp theo nằm liệt giường, bị anh điên cuồng nhồi nhét cháo yến nóng hổi, có lẽ… chính là cô đó.
Cô thật sự muốn trốn.
…
Xuống xe, Khương Bảo Lê và Tư Độ giữ một khoảng cách an toàn, một trước một sau đến cổng Trường Tiểu học Tư thục Lạc Lan.
Cô bước đi vội vã.
Người đàn ông phía sau thì một tay đút túi, bước đi thong dong nhàn nhã.
Thẩm Gia Thanh mặc đồng phục trắng xám của trường, đeo cặp nhỏ, sốt ruột đứng đợi giữa đám đông.
Thấy Khương Bảo Lê, cậu lập tức chạy lại:
“Chị, cuối cùng chị cũng đến! Hoạt động bắt đầu rồi, mau mau mau, đi theo em nào!”
“Chờ đã.” Khương Bảo Lê đang muốn nói với cậu rằng Tư Độ cũng tới đây.
Mắt Thẩm Gia Thanh rất tinh, dù người đàn ông kia có đeo khẩu trang đen, cậu vẫn nhận ra ngay:
“Anh Tư Độ! Anh cũng đến à! Tốt quá, vậy nhà chúng ta có đủ ba người rồi! Tỷ lệ thắng cao hơn hẳn luôn!”
Tư Độ chỉ giơ ngón tay thon dài trắng trẻo, đặt lên đôi môi bị khẩu trang che khuất, khẽ “Suỵt” một tiếng:
“Tôi không muốn bị nhận ra. Từ giờ trở đi, tôi là Thẩm Dục Lâu, nhớ chưa?”
"A!" Thẩm Gia Thanh vội bịt miệng, liên tục gật đầu: "Dạ! Anh Dục Lâu!"
Khương Bảo Lê liếc nhìn Tư Độ đang đứng bên cạnh mình.
Có lẽ... cũng chỉ lừa được mấy thầy cô không quen thôi.
Anh và Thẩm Dục Lâu là hai phong thái hoàn toàn khác nhau.
Một người có vẻ ngoài dịu dàng, tuấn tú; người kia thì đường nét sắc sảo như lưỡi dao.
Khí chất lại càng khác biệt một trời một vực.
Bước vào khuôn viên trường, sân vận động đông nghịt người, được chia thành hơn mười khu vực hoạt động. Mỗi khu đều có phụ huynh cùng con cái tham gia trò chơi, tiếng cười nói vang lên không ngớt.
Thẩm Gia Thanh vừa đi vừa giải thích với họ: "Mỗi học sinh chỉ được chọn ba trò chơi để tham gia, trong mỗi trò chơi sẽ có thầy cô làm trọng tài chấm điểm, tối đa là 100 điểm."
Mê Truyện Dịch
Khương Bảo Lê đã sớm nghe Thẩm Gia Thanh nói qua. Cậu đạt điểm cao trong kỳ thi giữa kỳ, chỉ cần đạt thêm điểm cao trong buổi hội chợ gia đình này là có thể cạnh tranh suất học bổng học kỳ sau.
Khương Bảo Lê nhất định sẽ dốc toàn lực giúp cậu.
"Quan trọng nhất là, em không muốn thua đối thủ của mình."
"Hoạt động này cũng có đối thủ á?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-126.html.]
"Có chứ, kìa, bố mẹ cậu ta cũng đến rồi đó."
Khương Bảo Lê ngẩng đầu, thấy một cậu bé để tóc quả dưa mặc đồng phục giống hệt Thẩm Gia Thanh đang đi về phía họ.
Theo sau là người bố nho nhã và người mẹ dịu dàng, thanh lịch.
"Thẩm Gia Thanh, phụ huynh cậu đến hết chưa?" Cậu bé để đầu quả dưa kiêu ngạo hất cằm, nói với Thẩm Gia Thanh: "Tớ chờ lâu rồi đó!"
"Đến rồi, đây là anh chị tớ. Họ đến thi đấu cùng tớ."
Cậu bé để đầu quả dưa đ.á.n.h giá Khương Bảo Lê và Tư Độ.
Ánh nhìn đầu tiên dĩ nhiên bị khuôn mặt xinh đẹp của cô chị thu hút.
Nhưng mà, đẹp thì có ích gì, chắc chắn vẫn là bại dưới tay bố mẹ mình!
"Anh chị cậu làm nghề gì vậy?"
"Chị tớ là sinh viên đại học, còn anh tớ..." Thẩm Gia Thanh liếc nhìn Tư Độ, không chắc lắm: "Anh ấy là..."
“Cũng là sinh viên đại học.” Tư Độ đáp.
“Hứ, sinh viên đại học à? Bố tớ là giáo sư đại học đấy! Mẹ tớ là nghệ sĩ piano cơ!”
Người bố giáo sư nho nhã của cậu bé đầu quả dưa nhẹ nhàng ấn vai con trai: “Thịnh Thịnh, đừng như vậy, phải khiêm tốn một chút.”
Người mẹ là nghệ sĩ piano thanh lịch cũng mỉm cười xin lỗi với Khương Bảo Lê.
Khương Bảo Lê cũng đáp lại bằng một nụ cười nhẹ.
Tôn Thao Thịnh hất cằm, nhìn Thẩm Gia Thanh bằng ánh mắt khinh thường:
“Cậu cứ đợi đấy, học bổng Lạc Lan kỳ này chắc chắn là của tớ!”
Thẩm Gia Thanh không cam lòng, đáp lại: “Còn chưa chắc đâu, chờ xem ai thắng ai!”
“Cho các cậu biết bố mẹ tớ lợi hại thế nào!”
“Thế cậu nói xem, trò đầu tiên chơi cái gì?”
Tôn Thao Thịnh suy nghĩ một chút rồi nói: “Đi chơi trò “giải mã Sinh học” đi!”
Vừa nghe xong, Thẩm Gia Thanh do dự.
“Sao? Có dám chơi không?” Tôn Thao Thịnh lè lưỡi, làm mặt quỷ trêu chọc cậu.
Khương Bảo Lê kéo tay áo cậu: “Đi không?”
“Chắc chắn thua rồi.” Thẩm Gia Thanh nhỏ giọng: “Bố Tôn Thao Thịnh là giáo sư Sinh học, cậu ta cố tình chọn trò có lợi cho mình!”
--------------------------------------------------