Mà anh đặc biệt thích sự mềm mại của cô, cứ nắn bóp, ngậm mút,... cho đến khi chúng dần trở nên ửng hồng, căng mọng.
Anh ghé sát tai cô, dịu dàng nói: "Nếu thấy đau, nói cho tôi biết."
"Ừ."
Tay anh chậm rãi trượt xuống, thăm dò khu vực riêng tư của cô. Khương Bảo Lê nhẹ nhàng ngửa cằm lên, nhắm mắt lại.
Đột nhiên, giây tiếp theo, cô thấy Tư Độ rút tay ra, đầu ngón tay dính máu.
Chàng trai khẽ nhíu mày, nhìn cô gái dưới thân: "Lê, em… tới tháng à?"
Khương Bảo Lê trợn tròn mắt, đầu óc trống rỗng, rồi cô cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra. Cô lập tức nhảy phắt xuống giường.
Mẹ nó mẹ nó mẹ nó mẹ nó!
Cô chộp lấy quần áo che thân, nhanh chóng lao vào phòng tắm.
Quả nhiên, “dì cả” đến đúng lúc thật.
Khương Bảo Lê chỉ muốn chui đầu vào bồn cầu xả nước cho xong.
Xấu hổ quá đi mất!
C.h.ế.t ngay tại chỗ có được không?
Cô không còn quyến rũ nữa rồi, không còn chút quyến rũ nào nữa.
Hu hu hu.
Bên ngoài có tiếng động, Tư Độ đẩy cửa bước vào, anh rửa tay rồi nhẹ nhàng gõ cửa kính mờ dài của phòng tắm: "Lê, b.ăn.g v.ệ si.nh để ở đâu?"
"Ở… ở ở ở… trong phòng tắm phòng tôi, ngăn thứ hai của tủ âm tường."
Anh đi ra ngoài, chưa đầy hai phút đã quay lại, gõ cửa: "Tìm thấy rồi."
Khương Bảo Lê hé một khe nhỏ cửa kính mờ, anh đưa quần lót sạch và b.ăn.g v.ệ si.nh vào.
"Cảm, cảm ơn."
Anh lịch thiệp rời đi, đợi Khương Bảo Lê xử lý xong mọi thứ và bước ra ngoài, Tư Độ đã mặc quần áo nằm trên giường, và ngủ mất rồi.
Từ xa, cô ngắm nhìn gương mặt anh đang yên tĩnh say ngủ.
Mê Truyện Dịch
Có một vẻ đẹp đầy thiêng liêng.
Tựa như tạo hóa đã dồn hết tâm huyết để nhào nặn nên dung mạo này.
Một mặt là thiên thần, một mặt là... ác ma.
Khương Bảo Lê đến bên giường anh, ngồi xổm xuống, ngón tay chọc nhẹ vào giữa hai hàng lông mày anh, thì thầm bên tai anh như đang niệm chú:
"Quên đi quên đi quên hết đi, quên hết mọi chuyện vừa xảy ra."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-161.html.]
...
Ngày hôm sau, Tư Độ tỉnh dậy, cảm thấy thái dương giật giật, đầu còn hơi âm ỉ đau.
Anh dụi khóe mắt đi vào phòng vệ sinh, nặn kem đ.á.n.h răng.
Anh ngước mặt lên, thấy chính mình trong gương.
Một mảng đỏ đáng sợ trên cổ đáng sợ hơn cả dị ứng, giống như vườn hoa hồng bị bão táp tàn phá...
Cái bàn chải đ.á.n.h răng điện trong tay cũng không cầm chắc, rơi luôn xuống đất.
Anh lập tức cởi áo ra, trước mắt hiện lên toàn là dấu hôn đỏ sẫm như quả dâu trên cổ và ngực, thậm chí còn có cả vết cào cấu.
Lúc này, thái dương của anh giật mạnh hơn nữa!
Chuyện tối qua, anh chẳng nhớ chút gì.
Anh rất ít khi uống rượu, cũng tuyệt đối sẽ không say.
Khi còn nhỏ, anh từng mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD). Vài năm trước, bác sĩ tâm lý từng nói, khi anh rơi vào trạng thái mơ hồ không rõ nhận thức, nhân cách mà anh cố gắng che giấu khi còn nhỏ sẽ xuất hiện.
Không tính là rối loạn đa nhân cách, tất cả đều là chính anh.
Nhưng anh của bây giờ, quả thật... là một anh hoàn toàn mới được sinh ra để đối phó với ký ức đau thương kia.
Mạnh mẽ, ổn định, tàn nhẫn.
Anh đẩy cửa phòng Khương Bảo Lê ra, cô gái nhỏ dùng chăn quấn chặt mình như cái kén, yếu ớt nằm cứng đờ trên giường.
Cô đau bụng kinh, khó chịu quá.
Tư Độ lại không biết thương hoa tiếc ngọc gì, trực tiếp lôi cô từ trên giường dậy, trầm giọng chất vấn: "Khương Bảo Lê, tối qua em đã làm gì tôi?"
"Em đã “ăn” anh rồi." Khương Bảo Lê ôm bụng, lười biếng nói: "Anh khiến dì cả của em xuất hiện luôn."
"..."
"Không cần anh chịu trách nhiệm, nhưng có thể yêu đương một chút không?"
Tư Độ kìm giọng, lạnh lùng hỏi từng chữ một: "Không thích tôi, sao em lại làm vậy?"
"Anh cũng đâu thích em, đều là dùng nửa thân dưới để suy nghĩ, say rồi cái gì cũng làm được."
Một lát sau, Tư Độ đột nhiên bật cười.
Tiếng cười lạnh lẽo, khiến Khương Bảo Lê sởn gai ốc. Cô lập tức lùi về sau, lùi đến sát đầu giường.
Tư Độ cúi người xuống, đưa tay ra bóp cổ cô.
Ngón cái và ngón trỏ không dùng lực, cô vẫn thở được.
"Khương Bảo Lê, tốt nhất em đừng lừa tôi."
--------------------------------------------------