Còn lại, tất cả đều không liên quan đến anh ta.
Cô không cần phải báo cáo chi tiết chuyện tình cảm của mình cho anh ta biết, đúng không?
“Làm gì có chuyện đó.” Khương Bảo Lê không định nói thật, chỉ thản nhiên trả lời: “Nhiệm vụ là nhiệm vụ, em phân biệt rõ ràng.”
Thẩm Dục Lâu lại rót cho cô một ly trà nữa:
“Trước đây có hai lần anh thấy em ở cạnh Tư Độ, còn tưởng em đã thật lòng.”
Anh ta quan sát vẻ mặt cô.
Với khả năng diễn xuất xứng đáng nhận giải ảnh hậu Oscar, Khương Bảo Lê lạnh nhạt nói:
“Tư Độ đa nghi và thận trọng, nếu em không diễn giống thật một chút, sao anh ta có thể tin?”
“Cũng đúng.”
“Vậy nên hôm nay anh hẹn em ra đây là để tìm hiểu chuyện tình cảm gần đây của em à?” Giọng Khương Bảo Lê hơi châm biếm.
“Anh là muốn cùng em tổng kết lại nhiệm vụ trước kia.”
“…”
Tuyệt thật, còn có cả tổng kết.
Khương Bảo Lê ngồi trên đệm, nghiêng đầu nhìn anh ta, cười ngọt ngào:
“Anh trai muốn tổng kết thế nào? Muốn em kể chi tiết cách quyến rũ Tư Độ sao?”
“Chuyện đó thì không cần.” Thẩm Dục Lâu vẫn bình tĩnh pha trà: “Theo thỏa thuận ban đầu, chỉ cần khiến Tư Độ tuyên bố hủy bỏ hôn ước với nhà họ Kiều, nhiệm vụ của em xem như hoàn thành. Nhưng hiện tại, Y tế Nhân Thụy vẫn chưa lấy được dự án sứa bất tử. Nếu giờ em rút lui, Tư Độ chắc chắn sẽ cảm thấy bị lừa, đến lúc đó e là sẽ trút giận lên nhà họ Thẩm.”
Khương Bảo Lê bình thản nhìn anh ta:
“Ý anh là…”
“Anh hy vọng em ở lại bên cạnh cậu ta thêm một thời gian.”
Làn khói trắng mờ ảo phảng phất trên làn da trắng lạnh của anh ta, như chưng cất cả cảm xúc.
Hiện giờ anh ta trông chẳng khác gì hình tượng m.á.u lạnh vô tình trên thương trường:
“Đợi đến khi anh lấy được dự án sứa bất tử, hợp đồng ký kết rõ ràng, khi đó em có thể rời đi.”
Nói chuyện làm ăn à?
Thế thì dễ rồi.
Khương Bảo Lê nhìn Thẩm Dục Lâu, dứt khoát nói:
“Em từ chối.”
Thẩm Dục Lâu cau mày:
“Bé Lê, em biết bây giờ chưa phải lúc rút lui mà…”
“Giờ chưa phải lúc, ký hợp đồng xong lại bảo đợi đưa vào thị trường rồi mới chia tay… Cứ kéo dài mãi, vậy kéo đến bao giờ? Em không muốn làm không công cho anh vô thời hạn.”
Khương Bảo Lê chỉ muốn biết, vì dự án này, anh ta sẵn sàng trả giá đến đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-197.html.]
Thẩm Dục Lâu nhìn vào mắt cô, trầm ngâm một lúc, rồi nói:
“Nếu em đồng ý giúp anh thêm một thời gian nữa, anh sẽ trả thêm cho em… hai ngàn vạn.”
Mê Truyện Dịch
Khương Bảo Lê nhướng mày.
Nhanh trí đấy.
“Anh biết em rất ghét anh ta.” Khương Bảo Lê dốc hết khả năng diễn xuất, buông ra những lời độc địa đến mức tự làm tổn thương chính mình:
“Ở cạnh anh ta thêm một ngày, một phút, em đều… cảm thấy ghê tởm. Mỗi lần anh ta hôn em, em đều phải súc miệng.”
“Bé Lê…”
Khương Bảo Lê lạnh lùng bật cười, cắt lời anh ta:
“Cho nên, hai ngàn vạn là chưa đủ, phải thêm tiền.”
Thẩm Dục Lâu hơi sững người.
Thật ra, khi nghe cô nói ghét Tư Độ, anh ta cảm thấy rất vui… nhưng câu “phải thêm tiền” phía sau…
Nghe kiểu gì cũng thấy không dễ chịu chút nào.
“Hai ngàn vạn… vẫn chưa đủ sao?”
“Ai lại chê tiền nhiều chứ.”
“Em muốn bao nhiêu?”
“Gấp đôi.”
Khương Bảo Lê đeo lên chiếc mặt nạ đàm phán công việc, bình tĩnh nói với Thẩm Dục Lâu:
“Hơn nữa, bất kể anh có lấy được dự án sứa bất tử hay không, số tiền thù lao này… cũng phải chuyển cho em.”
Ngực Thẩm Dục Lâu khẽ phập phồng.
Quả thật, từng đó tiền không phải là nhiều.
Nếu lấy được dự án sứa bất tử, anh ta sẽ nắm toàn bộ cổ phần Y tế Nhân Thụy, dự án này chắc chắn sẽ giúp công ty đại phát. Dù cô có yêu cầu chia phần lợi nhuận, anh ta cũng không thể không đồng ý.
“Được, chỉ cần em có thể giúp anh giành được dự án sứa bất tử, anh sẽ trả em.”
Thỏa thuận thành công, Khương Bảo Lê liếc nhìn đồng hồ, chắc Tư Độ sắp về đến nhà rồi.
Cô nôn nóng muốn về nhà.
“Em thích làm ăn với người thẳng thắn như tổng giám đốc Thẩm.”
Khương Bảo Lê đứng dậy, giọng điệu mang chút giễu cợt: “Hợp tác vui vẻ. Em đi đây.”
“Bé Lê…”
Thẩm Dục Lâu gọi cô lại:
“Tuy chưa đến lúc, nhưng anh vẫn muốn nói trước một câu. Sinh nhật vui vẻ.”
--------------------------------------------------