“Cậu chủ, hôm qua cậu đột nhiên bỏ đi không một lời, làm tôi lo c.h.ế.t đi được.”
“Vừa nghe tin có sạt lở đất, cậu đã vội chạy đi vì sợ cô Khương xảy ra chuyện, hoàn toàn không màng đến sự an toàn của bản thân.”
“Trái tim tôi treo lơ lửng suốt cả đêm, chỉ sợ hai người xảy ra chuyện gì không hay...”
Vẫn là… một sự im lặng đầy lúng túng.
Khương Bảo Lê quay mặt ra cửa sổ, ngắm phong cảnh bên ngoài.
Tư Độ dựa vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lão Hoàng nuốt nước bọt. Lúc dừng lại đổ xăng ở trạm, ông ấy lặng lẽ móc điện thoại ra, gửi tin nhắn vào nhóm [Đội Đặc Nhiệm Sơn Nguyệt Lư]:
Tài xế lão Hoàng: “Cặp đôi trẻ cãi nhau, người lúng túng lại là tôi đây.”
Tài xế lão Hoàng: “Tôi vốn là người hướng nội, giờ lại phải gồng mình khuấy động bầu không khí, khó cho tôi quá!”
Đại tổng quản nội vụ: “Đừng có làm màu nữa.”
Đội trưởng an ninh: “+1.”
Sứ giả bảo vệ hoa Sơn Nguyệt Lư: “+2.”
Bác gái nhà bếp: “+10000.”
…
Cuối cùng, hai người trở về biệt thự Sơn Nguyệt Lư.
Khương Bảo Lê đi thẳng lên tầng, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi.
Cô đã tiết kiệm đủ tiền rồi.
Cô chuẩn bị nộp đơn xin học tại Học viện Âm nhạc Hoàng gia London, rời khỏi nơi này, ra nước ngoài du học...
Và sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Thu dọn hành lý xong, cô bước ra ngoài.
Dưới tầng, quản gia, tài xế và người giúp việc xếp thành một hàng, lưu luyến nhìn cô.
Khương Bảo Lê lần lượt cảm ơn từng người vì đã chăm sóc cô trong những ngày qua.
Quản gia nhìn cơn mưa phùn ngoài trời, khuyên nhủ:
“Cô Khương, mưa tạnh rồi hãy đi.”
“Tôi không đợi nữa đâu, có thể lát nữa mưa sẽ to hơn.”
“Cô đợi chút, để tôi lái xe đưa cô đi.” Lão Hoàng bước lên một bước, định nhận lấy vali trong tay cô.
“Không cần đâu, tôi đã gọi xe công nghệ rồi.”
Khương Bảo Lê nói xong, cũng không để ý đến lời níu kéo của họ, kéo vali ra khỏi biệt thự.
Cô men theo con đường nhỏ trên núi trong khu dân cư, đi xuống chân núi.
Mưa bụi li ti rơi trên mặt ô, phát ra những âm thanh trong trẻo nhè nhẹ đều đặn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-212.html.]
Mê Truyện Dịch
Những cơn mưa xuân luôn dầm dề thế này.
Bước chân cô không nhanh không chậm, nhưng trong lòng lại như bị thứ gì đó vướng mắc, cảm giác nghẹn ngào không thể trút ra nổi.
Cô cảm thấy hơi bực bội.
Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng chuông xe đạp leng keng truyền đến phía sau.
Tư Độ đang đạp chiếc xe đạp địa hình mà cô từng tặng, đi song song với cô.
Anh không che ô, áo sơ mi đã bị nước mưa thấm ướt.
Tóc mái ướt sũng dính sát vào trán, trông có chút nhếch nhác, nhưng đường nét khuôn mặt điển trai lại càng nổi bật rõ hơn.
Anh vẫn đẹp như lần đầu cô gặp, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Anh đạp xe song song cô một lúc.
Tư Độ bình tĩnh mở miệng:
“Cục cưng, em định đi đâu vậy?”
“Về nhà.”
“Nhà?” Anh khẽ cười: “Đừng nói là… về nhà họ Thẩm.”
“…”
Câu nói này có sức sát thương rất lớn.
Khương Bảo Lê rõ ràng cảm thấy như bị anh đ.â.m trúng chỗ đau.
Phải rồi, trời đất bao la, cô chẳng có nơi nào gọi là nhà.
“Tư Độ, anh đuổi theo tôi ra đây là để châm chọc tôi à?” Khương Bảo Lê không cam lòng, nghiêng đầu liếc anh một cái.
“Không phải.”
Tư Độ đạp xe xiêu vẹo: “Anh đuổi theo em… là để cho em một mái nhà.”
“Anh muốn chọc tôi cười c.h.ế.t à?” Khương Bảo Lê bật cười thành tiếng: “Câu này thật chẳng giống phong cách của anh chút nào. Chắc anh đọc nhiều tiểu thuyết tổng tài bá đạo trên Tấn Giang quá rồi đấy.”
“Anh giao dự án sứa bất tử cho Thẩm Dục Lâu, em sẽ nhận được bốn ngàn vạn.”
Giọng Tư Độ trầm thấp: “Bốn ngàn vạn, đủ để em mua một căn nhà tử tế ở bất kỳ đâu trên thế giới, sẽ không ai có thể làm phiền em nữa. Kể cả… anh.”
Bước chân của Khương Bảo Lê bỗng chốc khựng lại, tay siết chặt lấy tay cầm vali.
Rồi, cô lại tiếp tục bước đi:
“Được thôi, vậy thì phiền anh thực hiện lời hứa.”
Đột nhiên, chiếc xe đạp của Tư Độ chắn ngang trước mặt cô, chặn đường cô lại:
“Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Caston, ở đó… với anh ba ngày cuối cùng.”
…
Khương Bảo Lê đã ở bên anh ba tháng rồi, cũng chẳng ngại ở thêm ba ngày nữa.
--------------------------------------------------