Thực ra, Đàm Ngự Sơn chưa từng bạc đãi anh ta, nhưng chính anh ta… lại luôn ngờ vực, dè chừng, chưa một lần thật lòng đối đãi với ông.
Thẩm Dục Lâu nặng nề bước ra khỏi phòng.
Thế nhưng, ngay lúc A Huy chuẩn bị đóng cửa, anh ta đột ngột quay lại, quỳ thẳng xuống trước mặt Đàm Ngự Sơn.
Nước mắt tuôn trào ngay khoảnh khắc ấy.
Anh ta quỳ sụp xuống đất, dập đầu thật mạnh.
Khi ngẩng lên, nước mắt đã lăn dài trên má:
“Bố nuôi, cảm ơn bố đã trọng dụng con, cảm ơn bố đã thật lòng đối đãi với con. Con xin lỗi, là con không có phúc phận cưới con gái của bố.”
Bố ruột của Thẩm Dục Lâu chưa từng yêu thương anh ta, mọi điều tốt đẹp ông ta dành cho anh cũng chỉ là lợi dụng, dùng xong thì vứt bỏ…
Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Dục Lâu cảm nhận được chút tình phụ tử từ người đàn ông mà anh ta đã toan tính bấy lâu…
Anh ta quỳ trên nền đất lạnh, nước mắt giàn giụa, chân thành xin lỗi ông.
Những cảm xúc phức tạp đan xen, cô đọng lại thành tấm chân tình hiếm hoi trong khoảnh khắc này:
“Con đã phản bội cô ấy một lần, đủ để ân hận cả đời. Vậy nên, con không thể… có lần thứ hai.”
Thẩm Dục Lâu được đẩy vào phòng phẫu thuật. Anh ta nằm ngửa, nhìn những dãy đèn trắng lướt qua trên trần nhà.
Anh ta nghiêng đầu, nhìn Thẩm Gia Thanh trên chiếc giường đẩy bên cạnh.
Cậu gầy gò, xanh xao, đôi mắt nhắm nghiền.
Cậu cũng được đẩy vào phòng phẫu thuật. Ca ghép thận cần tiến hành đồng thời. Thẩm Dục Lâu nhìn màn hình monitor đều đặn hiển thị các chỉ số sinh tồn của cậu thiếu niên.
Một nhóm bác sĩ và y tá xung quanh bận rộn chuẩn bị, với anh ta, họ tựa như những bóng ma lượn lờ.
“Ngài Thẩm, xin hãy thả lỏng.” Giọng bác sĩ gây mê dần xa xăm: “Bây giờ chúng tôi sẽ bắt đầu gây mê, xin ngài đếm theo tôi. Một, hai...”
Đếm đến ba, ý thức hoàn toàn chìm vào hư vô.
Anh ta mơ thấy Khương Bảo Lê đứng dưới gốc anh đào.
Cô quay lại, nở nụ cười rạng rỡ:
“Anh Dục Lâu, ăn kem không?”
Cô giơ cây kem về phía anh, nhưng dù làm cách nào anh cũng không thể nào cầm lấy. Kem tan chảy trong lòng bàn tay cô, chảy dọc theo cổ tay thon thả.
Anh ta ngẩng đầu, đối diện với nụ cười rực rỡ của cô.
Lúc ấy, ánh mắt cô ngập tràn sao trời.
Trong thế giới đầy sao ấy, chỉ có bóng hình anh…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-349.html.]
Ước gì có thể quay lại khoảnh khắc đó, nếu có thể làm lại từ đầu…
Khung cảnh thay đổi, mưa to trút xuống như tiếng ai oán khóc.
Khương Bảo Lê đứng dưới mưa, không che ô, nước mưa chảy dọc gương mặt cô…
Mê Truyện Dịch
“Thẩm Dục Lâu, từ nay về sau, chúng ta không còn dính dáng gì đến nhau nữa.”
Nói xong, cô quay người rời đi.
Không, đừng đi!
Cơn ác mộng kéo dài vô tận.
Thẩm Dục Lâu giật mình tỉnh giấc, anh ta mở mắt, nhìn trần nhà trắng toát của phòng bệnh.
Rèm cửa khẽ bay trong gió, không gian yên tĩnh lạ thường.
Cảm giác đau đớn như dự liệu không hề xuất hiện. Thẩm Dục Lâu ngồi dậy, sờ vào vùng bụng.
Làn da ở đó vẫn phẳng lì, không một vết xước.
“Ngài Thẩm, ngài tỉnh rồi.” Y tá bước vào phòng.
“Có chuyện gì vậy?” Phản ứng đầu tiên của Thẩm Dục Lâu là: “Thẩm Gia Thanh c.h.ế.t rồi sao?”
Khuôn mặt y tá thoáng vẻ kinh ngạc, không ngờ câu đầu tiên anh ta hỏi lại là điều này: “Không ạ, ca phẫu thuật của cậu Gia Thanh rất thành công, hiện đã được chuyển về phòng bệnh thường.”
“Cái gì?”
Thẩm Dục Lâu lại sờ vào bụng mình, như đang tìm kiếm một “vết thương” đã biến mất…
Không băng gạc, không đau đớn, không có gì cả!
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Nữ y tá vội giải thích: “Ngài Tư Độ đã tìm được nguồn thận phù hợp hơn cho cậu Gia Thanh. Vì vậy, chúng tôi đã không tiến hành phẫu thuật với ngài.”
Thẩm Dục Lâu cảm thấy m.á.u toàn thân như chảy ngược về tim.
Anh ta không tin, vội vã vén chăn, loạng choạng bước ra ngoài, muốn tận mắt xác nhận sự thật!
Thuốc mê vẫn chưa tan hết, hai chân mềm nhũn, anh ta vừa bước được hai bước đã ngã sõng soài trên nền đất lạnh lẽo.
Đầu gối đau buốt, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng đã lấn át tất cả.
Không thành công, sao có thể không thành công…
Cách đó không xa, Tư Độ trong chiếc áo khoác đen, chậm rãi tiến lại như một vị thần c.h.ế.t. Anh nhìn xuống Thẩm Dục Lâu với ánh mắt đầy khinh miệt.
--------------------------------------------------