“Sợ cô đập nát phòng thí nghiệm của tôi.”
Khương Bảo Lê nghe anh cứng miệng vậy, đành bĩu môi: “Dù sao thì cũng huề rồi.”
“Không huề.” Tư Độ nghiêm túc chỉnh lại cổ áo: “Trên du thuyền, cô làm chuyện đó với tôi. Muốn huề với tôi, không có cửa đâu!”
Nghĩ đến đêm hôm đó trên du thuyền, da đầu Khương Bảo Lê tê rần.
Cô còn tưởng anh đã quên rồi, vậy mà lại nhắc lại chuyện cũ.
Xem ra phải giúp anh "giải mẫn cảm" thêm lần nữa rồi!
“Vậy thì anh muốn thế nào?” Khương Bảo Lê bất chấp luôn: “Tối đó tôi đã “dùng miệng” rồi, hay là giờ anh “dùng miệng” lại đi?”
“…”
Trong lòng Tư Độ như có một ngọn lửa bùng cháy, rồi lan nhanh như cháy rừng.
Anh túm lấy cổ áo cô, nhấc bổng cả người lên, kéo thẳng đến cửa sổ kính.
Khương Bảo Lê trợn tròn mắt, cứ tưởng anh định ném cô ra ngoài cửa sổ, lập tức giãy giụa đ.á.n.h vào tay anh.
Tư Độ thật sự rất muốn ném cô đi, nhưng kể cả khi cô c.h.ế.t rồi, ngọn lửa cô để lại trong thế giới của anh cũng không thể bị dập tắt.
Sau khi dọa cô một phen, anh ném cô xuống chiếc giường mềm mại.
Khương Bảo Lê hú hồn hú vía, trừng mắt lườm anh: “Quân tử chỉ dùng “miệng”, không dùng tay!”
Anh véo má cô: “Lặp lại từ đó lần nữa xem.”
“Được rồi được rồi, không nói nữa.” Khương Bảo Lê đẩy tay anh ra, lè lưỡi trêu chọc: “Sao mà không biết đùa gì hết vậy.”
Sau khi Tư Độ rời đi, Khương Bảo Lê xoa cổ, lại nằm xuống giường.
Giường nhà anh đúng là thoải mái thật.
Lần đầu tiên ngủ thử, cô đã lén hỏi quản gia. Quản gia nói giường và chăn đệm trong nhà đều được đặt mua với giá bảy con số.
Cô ngay lập tức từ bỏ ý định sắm một cái giống vậy cho ký túc xá.
Cảm giác được bao bọc êm ái như đang ngủ trên mây, khiến cô dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Mê Truyện Dịch
Khương Bảo Lê lấy điện thoại ra, thấy có hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ, tất cả đều đến từ một người, Thẩm Dục Lâu.
Lúc này cô mới nhớ ra mình nên báo bình an cho anh ta.
Cô lướt lại cuộc gọi nhỡ đầu tiên, là cuộc gọi mà anh ta gọi lại cho cô chỉ năm phút sau khi cô nhấn gọi cầu cứu khẩn cấp. Chỉ tiếc khi đó điện thoại đã bị tên tóc xanh xăm trổ đập vỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-105.html.]
Khương Bảo Lê gọi lại, Thẩm Dục Lâu bắt máy ngay lập tức.
“Bé Lê, em không sao chứ? Anh không nhận được cuộc gọi của em.”
“Em có sao không? Trả lời anh đi.”
“Bé Lê, em đang trừng phạt anh sao?”
Khương Bảo Lê im lặng mười mấy giây, lắng nghe giọng anh ta tràn đầy lo lắng, dồn dập như sóng vỗ.
Trước kia, chỉ cần anh ta ban cho một chút quan tâm hay dịu dàng, cô cũng xem như báu vật.
Rất lạ là lúc này nghe thấy giọng anh ta lo lắng như thế, trong lòng Khương Bảo Lê lại chẳng gợn sóng.
"Em không sao."
"Có bị thương không?"
"Chỉ trầy xước ngoài da thôi, anh yên tâm."
Thẩm Dục Lâu thở phào nhẹ nhõm, lại nói: "Anh nghe nói… là Tư Độ đến cứu em?"
"Ừ, là anh ấy."
Khi bọn khốn đó sắp xé bỏ mảnh vải cuối cùng trên người cô thì anh như ác ma giáng thế, dùng đôi cánh đen che chở cô khỏi nguy hiểm.
"Bé Lê, Tư Độ đích thân đến cứu em, tình cảm giữa hai người có tiến triển…?"
Nghe anh hỏi vậy, lòng Khương Bảo Lê lạnh đi vài phần: "Anh ấy vẫn rất lạnh nhạt với em, có lúc còn rất hung dữ."
"Nhưng trong lòng cậu ta, em đã có vị trí nhất định rồi. Cậu ta không phải kiểu người thấy chuyện bất bình sẽ ra tay giúp đỡ. Nếu không để tâm, sống c.h.ế.t của em chẳng liên quan gì đến cậu ta, cậu ta sẽ không tốn thời gian cho em."
Khương Bảo Lê im lặng.
Trong phòng bao ở Zenith Club, anh từng ra mặt vì cô như thế. Cô không phải kẻ ngốc, thật ra cũng cảm nhận được Tư Độ quan tâm đến cô.
Nhưng cách anh nói chuyện với cô rất xấu xa, khiến cô không thể chắc chắn được gì.
"Để em xem thêm đã," Cô nói: "giờ vẫn chưa thể khẳng định."
"Ừ, nhớ tự bảo vệ mình nhé."
"Thẩm Dục Lâu." Khương Bảo Lê bỗng gọi tên anh ta, khiến anh ta hơi bất ngờ.
Cô không gọi là “anh” nữa rồi.
"Khi em gọi điện cho anh, anh đang làm gì?" Cô hỏi ra điều mà mình giấu trong lòng đã lâu: "Tại sao lại không nghe máy?"
--------------------------------------------------