Thế giới đảo lộn trong khoảnh khắc.
Giây tiếp theo, Đàm Ngự Sơn bất chấp tất cả lao tới, một tay túm lấy cô, tay kia bám chặt vào ga trải giường.
Bàn tay ông như kìm sắt, giữ chặt cổ tay cô.
Dù không còn trẻ nữa, nhưng cơ bắp của Đàm Ngự Sơn vẫn rất khỏe, toàn bộ trọng lượng của Khương Bảo Lê đều dồn lên cánh tay rắn chắc của ông.
Sau một tiếng “hự” đầy nặng nề, cuối cùng ông cũng kéo được cô lên.
Quản gia và các vệ sĩ đồng thời lao tới, kéo hai bố con khỏi cửa sổ.
Khương Bảo Lê tái nhợt mặt mày, run rẩy nép vào lòng ông, váy đã ướt sũng.
Đàm Ngự Sơn bị trật khớp vai, đau thấu xương.
Nhưng ông như không cảm thấy gì, dùng tay trái vỗ về lưng con gái hết lần này đến lần khác: “Không sao rồi, không sao rồi, đừng sợ.”
Mắt Khương Bảo Lê đỏ hoe, bao nhiêu tủi thân dồn nén suốt bao năm phút chốc vỡ òa:
“Nhiều năm như vậy, vào lúc con tuyệt vọng nhất, bố đã ở đâu? Khi con bị người ta bắt nạt, phải trốn dưới gầm cầu khóc lóc, gọi bố, bố chưa từng xuất hiện lấy một lần… Bây giờ bố xuất hiện làm gì? Con không cần bố nữa!”
Đàm Ngự Sơn lặng lẽ lấy một chiếc khăn tay trong túi ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
Động tác rất nhẹ, như sợ làm cô vỡ vụn.
“Con không nhận bố cũng không sao, chỉ cần con sống tốt, bố sẽ không làm phiền con nữa.”
“Tư Độ sẽ không làm hại con.” Khương Bảo Lê bướng bỉnh nhìn ông: “Sao bố lại không tin?”
“Vì bố là bố con. Trên đời này không có người bố nào hoàn toàn tin tưởng con rể của mình, cho dù nó đối xử với con tốt thế nào, bố cũng không yên tâm.”
Đàm Ngự Sơn im lặng một lúc rồi xua tay, trong khoảnh khắc, ông như già đi mấy tuổi: “Đi đi, đi gặp người con muốn gặp đi, bố không giữ con lại nữa. Sau này nếu con muốn nhận bố, thì quay về, không muốn… thì thôi vậy.”
Khương Bảo Lê quay người rời đi. Cô đi rất lâu, đi hết hành lang dài dằng dặc ấy.
Mãi đến khi sắp rẽ ra khỏi cửa lớn, cuối cùng cô cũng dừng bước, ngoái đầu nhìn lại.
Bác sĩ đang chữa trị cánh tay cho Đàm Ngự Sơn.
Ông vẫn đứng bên cửa nhìn cô, dáng người thẳng tắp, lặng lẽ như núi.
Cổ họng Khương Bảo Lê bỗng nghẹn lại, cô khẽ gọi: “Bố.”
Hành lang dài dằng dặc ấy như muốn giữ lại tiếng gọi quý giá và hiếm hoi này.
Ánh sáng lập tức bừng lên trong mắt Đàm Ngự Sơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-325.html.]
Ông nghe cô nói: “Thật ra… con rất vui vì bố là bố của con.”
Mê Truyện Dịch
…
Nửa tiếng sau, Khương Bảo Lê có mặt ở bên ngoài biệt thự Sơn Nguyệt Lư.
Dù mưa lạnh dai dẳng, đám phóng viên vẫn đứng chật kín bên ngoài biệt thự, ánh đèn flash lóe sáng liên tục.
Sau khi Khương Bảo Lê xuống xe, phóng viên như cá mè kéo đến vây quanh cô:
“Cô Khương, Tư Độ có khuynh hướng bạo lực không?”
“Có phải cô bị ép buộc nên mới chọn ở bên cậu ta không?”
“Cậu ta từng động tay động chân với cô chưa, từng đ.á.n.h cô chưa?”
“Cô nghĩ thế nào về thân thế của cậu ta?”
“Không, không phải vậy…” Khương Bảo Lê bị đám đông vây quanh, xô đẩy, dù cố gắng thế nào cũng không thể thoát ra khỏi vòng vây.
Cô không ngừng giải thích những điều mà chẳng ai tin.
Các phóng viên liên tục truy hỏi, cố moi móc từ miệng cô những câu trả lời mà họ muốn nghe.
“Cô Khương, chuyện nhảy dù là thật sao?” Một phóng viên chắn trước mặt cô, suýt nữa thì dí micro vào tận miệng cô: “Cậu ta suýt hại c.h.ế.t cô, có đúng không?”
“Đúng vậy.”
Xung quanh lập tức xôn xao.
“Nhưng tôi đã tha thứ cho anh ấy rồi. Tôi không trách anh ấy, chuyện đó… tôi cũng có lỗi, tôi đã lừa dối tình cảm của anh ấy.”
“Cô là người thích bị ngược đãi sao?” Một câu hỏi sắc bén vang lên.
Tiếp đó, vô số ác ý… ào ạt đổ về phía cô:
“Có phải vì cậu ta giàu có nên cô mới chịu đựng cậu ta không? Cô muốn gả vào hào môn phải không?”
“Khi cậu ta phát bệnh, có từng có hành vi bạo lực t.ì.n.h d.ụ.c không?”
“Không! Không có!” Thái dương Khương Bảo Lê giật mạnh, cô muốn giải thích giúp Tư Độ, nhưng càng giải thích lại càng rối.
Tính cách thẳng thắn của cô vốn không giỏi đối phó với đám phóng viên săn tin này.
“Sao cô chứng minh được là không có, trừ khi cô cởi hết quần áo ra cho chúng tôi xem có vết thương nào không?”
--------------------------------------------------