Tự dưng lại cảm thấy… sao mình mới là kẻ biến thái vậy!
Ực…
Nhưng mà…vóc dáng anh thật sự quá mãn nhãn.
Tư Độ tắm xong, đến dưới vòi sen xả nước. Anh lau khô người, sau đó xoay người, thẳng thắn đối diện với Khương Bảo Lê, chân thành hỏi: "Tôi mặc quần áo được chưa?"
Khương Bảo Lê nhíu mày.
Không phải chứ, anh bạn, đến mặc quần áo cũng phải xin phép cô sao?
Cô thử dò hỏi: "Không được thì sao?"
Tư Độ gật đầu, ném áo choàng tắm sang một bên, lại hỏi: "Tôi ra ngoài được không?"
"Được."
Thế là Tư Độ bước ra khỏi phòng, bước chân có chút xiêu vẹo. Anh rời khỏi phòng tắm khô - ướt tách biệt, đến trước bồn rửa tay, định lấy máy sấy tóc.
Khương Bảo Lê cứ tưởng anh hoàn toàn tỉnh táo, ai ngờ vừa đi tới, đầu gối đập thẳng vào mép bệ đá cẩm thạch.
Một tiếng "Rầm" vang lên, anh đau đến mức khom người lại, lông mày nhíu chặt.
"..."
Quả thật, say quá rồi.
Khương Bảo Lê bất lực xoa trán, nói với anh: "Thôi thôi thôi… anh anh anh... anh vẫn nên mặc quần áo vào đi! Cứ đi chân trần thế này dễ xảy ra t.a.i n.ạ.n lắm."
Tư Độ quay lại phòng thay đồ. Lúc ra, anh đã mặc một chiếc áo cotton màu vàng kem nhạt sạch sẽ và thoải mái.
Cả người càng thêm dịu dàng.
Khương Bảo Lê đi tới, cầm máy sấy tóc lên: "Anh đừng nhúc nhích, để tôi sấy tóc cho anh."
"Ừ."
Cô thấp hơn anh, cái tên này đứng trước mặt cô cứ như một ngọn núi vậy.
Mê Truyện Dịch
"Anh cúi xuống chút đi, tôi không với tới."
Tư Độ nghĩ một lát, dứt khoát ôm lấy vòng eo thon gầy của cô gái nhỏ, bế cô lên, đặt ngồi trên bệ rửa mặt.
"Ưm..."
Dù đã ngồi lên, Khương Bảo Lê vẫn thấp hơn Tư Độ, nên anh rất ngoan ngoãn cúi đầu xuống, để cô sấy tóc cho mình.
Khương Bảo Lê bật máy sấy, luồng gió nóng phả ra, cô đưa tay sờ mái tóc ướt sũng của anh.
Mềm mềm, mượt mượt như lông chó.
Gió nóng vừa thổi lên, một mùi chanh tươi mát lan tỏa.
Khương Bảo Lê nhìn khuôn mặt anh ở khoảng cách gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-160.html.]
Xương lông mày cao, hốc mắt sâu, đôi mắt đen nhánh ẩn trong bóng tối, đuôi mắt hơi cong sắc sảo.
Quả thực là một khuôn mặt đẹp tiêu chuẩn.
Yêu cái đẹp quả là bản năng của con người, dù Khương Bảo Lê vẫn chưa chắc mình có thích tên này không. Nhưng lúc này, cô lại nảy sinh ý muốn giữ khuôn mặt này… cho riêng mình mãi mãi.
Nhìn đôi môi mỏng gợi cảm của anh, Khương Bảo Lê không nhịn được muốn hôn lên.
"Tư Độ, tôi… có thể hôn anh một cái không?"
Tư Độ gật đầu.
"Anh tỉnh lại, có nhớ chuyện này không?"
Anh mím môi, ba chữ "không chắc chắn" đến bên miệng lại biến thành hai chữ: "Không nhớ."
Anh nhìn cô gái đang ở ngay trước mắt mình, yết hầu khẽ chuyển động.
Dù toàn thân đều tê dại, đầu óc cũng mơ hồ…
Nhưng có một chuyện anh vẫn nhớ rất rõ…
Chính là... anh rất thích cô.
Rất thích rất thích rất thích cô, rất thích rất thích rất thích cô.
Thích đến vậy, nhưng anh lại không thể có được cô.
Anh không xứng, anh... rất bẩn...
Khương Bảo Lê cẩn thận nhẹ nhàng tiến tới, đôi môi mỏng khẽ chạm vào anh.
Môi anh mềm mại hơn so với tưởng tượng của cô.
Cô không nhịn được... khẽ cắn.
Tư Độ ngoan đến lạ, chỉ nhẹ nhàng đáp lại cô, hoàn toàn không dám có bất kỳ hành động nào quá đà.
Tay anh theo bản năng giơ lên, dừng ở đúng vị trí ngang với tim cô, rồi lại... kiềm chế thu về, giấu ra sau lưng.
Sao lại ngoan như vậy chứ.
Hơi thở của Khương Bảo Lê trở nên gấp gáp, cô nắm lấy cổ áo anh, kéo anh lại gần mình, bắt đầu tham lam nuốt lấy hơi thở của anh.
Tay Tư Độ vẫn dè dặt giấu ra sau lưng, nắm chặt thành quyền.
Trong không khí tràn ngập hương tinh dầu hoa hồng nhàn nhạt, ánh mắt cô hạ xuống, thấy khu vực cấm địa của anh đã căng phồng lên rõ rệt.
Kế hoạch tối nay dường như tiến triển vô cùng thuận lợi, cô sắp hái được đoá hoa ác quỷ đầy gai độc này rồi.
Khương Bảo Lê đặt máy sấy xuống, nhảy khỏi bệ rửa mặt, lùi lại vài bước, nắm lấy vạt áo anh, kéo anh lên giường.
Tư Độ rất phối hợp ngã theo cô xuống chiếc giường lớn mềm mại, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, kéo cô vào lòng.
Không lâu sau, vô số vết đỏ đã xuất hiện trên cổ anh, tất cả đều là kiệt tác của cô. Tư Độ dường như rất hưởng thụ, mặc cho cô làm gì thì làm trong vòng tay anh.
--------------------------------------------------