“Không có gì… ừm…” Thẩm Gia Thanh ngập ngừng một chút: “Em… hơi cảm thôi, nếu chị có thể về thăm em thì tốt quá.”
Khương Bảo Lê hiểu rõ Thẩm Gia Thanh, cậu rất hiếm khi vòng vo làm nũng như vậy.
“Tối nay em ở nhà chứ?”
“Vâng, em ở nhà.”
“Được, vậy khoảng chín giờ chị sẽ qua.”
Chín giờ, đám phóng viên bên ngoài cũng sẽ giải tán gần hết. Dù gì họ cũng đã rình rập mấy ngày liền, ai mà không mệt.
…
Trong nhà họ Thẩm, Thẩm Gia Thanh đặt điện thoại xuống, bất an nhìn về phía người đàn ông đang đứng trước cửa sổ sát đất.
“Anh, em nói rồi.”
Thẩm Dục Lâu mặc một bộ đồ ở nhà bằng lông cừu trắng tinh.
Người đàn ông vốn toát lên vẻ ôn hòa như ngọc của một quân tử, nhưng giờ đây ánh mắt anh ta đã không còn nét thanh tú của mấy năm trước, thay vào đó là sự sâu sắc và từng trải.
Như thể chỉ sau một đêm, anh ta đã trưởng thành thêm hơn mười tuổi.
“Ngoan.” Anh ta nhẹ nhàng thốt ra một chữ, không có biểu cảm gì.
Thẩm Gia Thanh nhìn anh ta mà cảm thấy quá đỗi xa lạ.
Thực ra, hai người chưa bao giờ thật sự thân thiết, càng lớn lên lại càng hiểu rõ điều này hơn…
Thẩm Dục Lâu đối với cậu, đối với cả nhà họ Thẩm, luôn tồn tại một thứ địch ý khó nói thành lời. Nhưng Thẩm Gia Thanh không muốn nghĩ về điều đó, càng nghĩ nhiều lại càng dễ chìm vào vòng xoáy cảm xúc, không thể thoát ra.
Bây giờ, cậu vẫn chưa trưởng thành.
Cậu vẫn cần sự che chở mà Thẩm Dục Lâu mang lại để có thể lớn lên an toàn.
Gần gũi anh ta, nghe lời anh ta… là lựa chọn duy nhất.
Thẩm Dục Lâu thấy cậu dường như muốn nói lại thôi, hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
“Anh…” Thẩm Gia Thanh ngập ngừng mở miệng: “Trên mạng đều đang nói về chuyện của anh Tư Độ, ngay cả chị Bảo Lê cũng bị mắng t.h.ả.m lắm… rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Thẩm Dục Lâu đi đến ngồi bên bàn trà, mân mê chén trà tử sa: “Em muốn hỏi gì?”
“Mấy tin đồn nói anh Tư Độ đ.á.n.h người, có thật không? Anh ấy thật sự có khuynh hướng bạo lực à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-328.html.]
“Đương nhiên là thật.” Thẩm Dục Lâu đặt chén trà xuống, dứt khoát trả lời: “Muốn người khác không biết, trừ khi mình đừng làm. Trên đời này, chẳng có chuyện gì có thể giấu được tất cả mọi người. Bản chất của Tư Độ là như vậy, sớm muộn gì mọi người cũng sẽ biết bộ mặt thật của anh ta.”
Thẩm Gia Thanh nhìn Thẩm Dục Lâu trước mặt.
Ánh mắt anh ta đầy ác ý và căm ghét, không thể che giấu nổi.
“Nhưng em thấy, anh ấy không phải người như vậy.” Thẩm Gia Thanh ôm gối, nhỏ giọng nói: “Anh Tư Độ còn tặng em mô hình… Em cảm thấy anh ấy không phải kiểu người sẽ đ.á.n.h người khác…”
“Cạch” một tiếng, Thẩm Dục Lâu đặt mạnh chén trà xuống bàn.
“Biết người biết mặt không biết lòng.” Anh ta lạnh lùng nói: “Cho nên, em phải khuyên chị em rời xa anh ta.”
Thẩm Gia Thanh không muốn làm những chuyện này, thở dài, nhảy xuống khỏi ghế sofa: “Thôi, đây là chuyện của người lớn. Em là trẻ con, em không quan tâm.”
Thẩm Gia Thanh đi đến cầu thang, đột nhiên quay đầu nhìn Thẩm Dục Lâu:
“Lần họp phụ huynh trước, anh Tư Độ còn giúp em giải đề thi Sinh học, thắng cả bố của Tôn Thao Thịnh, một giáo sư Sinh học rất giỏi. Lúc đó, chị nhìn anh Tư Độ, trong mắt có ánh sáng, giống như…”
Thẩm Gia Thanh ngập ngừng: “Giống như hồi trước chị nhìn anh vậy.”
Thẩm Dục Lâu cứng đờ người.
Câu nói này như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim anh ta.
Anh ta đến cả cầm tách trà cũng không vững nữa.
Thẩm Gia Thanh chạy thẳng về phòng, đóng sầm cửa lại.
…
Buổi tối, trời mưa nhỏ, đám phóng viên bên ngoài biệt thự Sơn Nguyệt Lư cũng đã giải tán hơn một nửa.
Mê Truyện Dịch
Tư Độ vẫn chưa về, Khương Bảo Lê không muốn làm phiền anh làm việc nên không nói cho anh biết mình sẽ đến nhà họ Thẩm.
Xe dừng trước cổng biệt thự nhà họ Thẩm, Thẩm Dục Lâu đứng thẳng tắp trong màn mưa, tay cầm chiếc ô đen, dáng người cao gầy, khí chất lạnh lùng.
Từ sau sự kiện bỏ trốn khỏi hôn lễ, Khương Bảo Lê chưa từng gặp lại anh ta.
Anh ta gầy đi rất nhiều, chắc thời gian này cũng chẳng dễ chịu gì.
Đáng đời.
Khương Bảo Lê không thèm nhìn anh ta, cứ thế bước thẳng vào màn mưa.
--------------------------------------------------