Tư Độ khẽ nghiêng người tiến sát lại gần cô.
Hơi thở anh lành lạnh, mang theo mùi đàn hương quen thuộc.
Khương Bảo Lê ngẩn người nhìn anh tiến lại gần, tim đột nhiên đập thình thịch, cô theo phản xạ ngả người ra sau.
Tư Độ đưa tay, vén sợi tóc dính trên má cô.
“Không liên quan đến em.” Anh chậm rãi nói từng chữ.
Nói xong, anh nhẹ nhàng đẩy mặt cô ra rồi ngồi trở lại chiếc ghế trúc của mình.
Chỉ còn Khương Bảo Lê ngồi ngơ ngác, tim đập thình thịch, thình thịch.
Quả nhiên là rượu hai trăm vạn một chai, say quá rồi!
Cô uống hơi nhiều, bắt đầu nói nhiều hẳn lên.
Cô kể cho Tư Độ nghe chuyện thời nhỏ của mình. Lúc thủy triều rút, cô sẽ ra bờ biển bắt sao biển. Sao biển rất đắt tiền, bắt được một cân là cô có thể sống thoải mái được một thời gian dài.
Nói tới đây, cô lại kể sang chuyện bị bắt nạt hồi nhỏ. Cô vừa kể vừa khóc, nước mắt nước mũi tèm lem, cô thương xót cho chính mình năm xưa.
“Nếu bây giờ tôi có thể xuyên về thời điểm đó, tôi sẽ c.h.é.m c.h.ế.t mấy tên xấu xa kia! Hồi đó ngày nào tôi cũng sống trong sợ hãi, đáng sợ lắm…”
Tư Độ giơ tay ra hiệu cho người phục vụ rượu mang nốt nửa chai rượu còn lại trên bàn đi.
Khương Bảo Lê thấy vậy, lập tức ôm chặt lấy chai rượu:
“Tôi còn chưa uống xong!”
“Em say rồi.” Tư Độ bình tĩnh nói.
“Tôi phải uống hết, không thì uổng lắm.”
Mê Truyện Dịch
“Uổng gì mà uổng, dưới tầng hầm còn cả đống rượu như thế này, em uống cả đời cũng chẳng hết.”
Tư Độ ra hiệu cho người hầu mang luôn cả ly và rượu đi, không cho cô uống thêm một giọt nào nữa.
Cổ họng khô khốc, Khương Bảo Lê theo phản xạ kéo nhẹ cổ váy xuống, để lộ cảnh xuân mờ mờ.
Ánh mắt Tư Độ khẽ run lên, rồi lập tức dời đi chỗ khác, giọng lạnh băng:
“Muộn rồi, lăn về phòng ngủ đi.”
“Ngủ thì ngủ.” Khương Bảo Lê đứng dậy: “Muốn nói chuyện với anh mà nửa ngày cũng không thốt nổi một câu, nói được cái gì đâu.”
Khi đi ngang qua người anh, bước chân cô hơi lảo đảo. Tư Độ theo phản xạ đưa tay đỡ lấy cô.
Lòng bàn tay anh nóng rực.
Cả người Khương Bảo Lê mềm nhũn, không còn chút sức lực. Cô dựa hẳn vào lòng anh rồi chẳng chịu đứng dậy nữa.
“Khương Bảo Lê!”
“Chóng mặt quá, say rồi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-142.html.]
Tư Độ hoàn toàn không thể phân biệt được cô gái nhỏ này thực sự say hay chỉ đang giả vờ say…
Anh ôm lấy eo cô, bế bổng cô lên rồi sải bước vào biệt thự.
Ra khỏi thang máy, anh đặt cô lên giường.
Cô gái nhỏ mềm nhũn như bùn.
Tư Độ đứng bên giường, cúi đầu nhìn cô.
Gò má cô ửng hồng vì hơi men, đôi mắt khép hờ, hàng mi khẽ run rẩy.
Mái tóc dài rối bời xõa trên tấm ga giường màu sẫm, đôi môi anh đào hé mở theo nhịp thở, lồng n.g.ự.c cũng khẽ phập phồng.
Tư Độ có chút bực bội, cũng có chút nóng nảy.
Mà sự nóng nảy chiếm phần nhiều hơn.
Anh đang định xoay người rời đi thì bất ngờ bị cô nắm chặt vạt áo..
Anh cúi đầu, cô gái nhỏ dùng hết sức kéo anh lại: "Đừng đi... tôi sợ ma..."
Tư Độ cúi người, chậm rãi tiến gần cô: "Sợ ma, không sợ tôi?"
Khương Bảo Lê không trả lời, chỉ ngước mắt lên, ánh nhìn mơ màng, nhìn anh.
Đôi môi hé mở như đang mời gọi.
Tư Độ ngửi thấy hương son môi trong hơi thở cô, mùi hoa hồng.
Anh giữ chặt cổ tay cô, ấn lên phía trên đỉnh đầu, cả người đè lên người cô.
Môi anh gần như chạm vào môi cô, hơi thở của hai người đan xen hỗn loạn.
Khương Bảo Lê run rẩy, có vẻ hơi căng thẳng, nhưng không hề né tránh.
Ánh mắt Tư Độ càng thêm sâu thẳm, ngay khi đôi môi mỏng lạnh của anh sắp chạm vào môi cô, Khương Bảo Lê đột nhiên khẽ lẩm bẩm: "Đồ khốn..."
Động tác của anh khựng lại ngay lập tức.
Giọng cô rất khẽ, như một tiếng thì thầm vô thức.
Nhưng nó lại như một gáo nước lạnh dội xuống, ngay lập tức dập tắt ngọn lửa đang cháy rừng rực trong lòng anh.
Anh cảm thấy, câu "đồ khốn" này, tám chín phần không phải dành với anh.
Cô vẫn còn nghĩ đến một người khác.
Ngón tay anh siết chặt khiến Khương Bảo Lê đau đớn, bắt đầu giãy giụa.
Anh không buông cô ra.
Thật con mẹ nó muốn bóp c.h.ế.t cô.
Rõ ràng anh biết, rõ ràng biết cô đến vì nhiệm vụ...
--------------------------------------------------