Tư Độ không trả lời, chỉ tiếp tục nâng s.ú.n.g lên, nhắm vào bụi hoa hồng Bungari đang nở rộ trong vườn.
Vài tiếng s.ú.n.g vang lên, từng cánh hoa bị gió cuốn theo tiếng nổ mà rơi rụng, một mảng hoa tàn úa ngay trước mắt.
Phải.
Là anh… đã sa vào rồi.
Không thể trách cô được.
Cô thật sự vô tội.
Tư Độ lại lần nữa mềm lòng, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ. Anh chỉ nói:
“Tôi không thích uống rượu.”
“Vậy sau này em không cho anh uống nữa là được.”
Khương Bảo Lê cảm thấy anh sau khi say rất kỳ lạ,
“Vậy… em hỏi anh một câu được không?”
“Hỏi đi.”
“Tại sao… nhất định phải là tình yêu thuần khiết vậy?”
Đây chính là điều cô nghĩ mãi không ra, nhất định phải hỏi rõ:
“Cố tình gây khó dễ cho em à?”
Tư Độ liếc mắt nhìn cô, vẻ bất đắc dĩ:
“Em thì…”
“Em thì không là cái thá gì, đúng không? Không cần anh nói, để em nói giùm cho.”
Khương Bảo Lê bĩu môi:
“Vậy tức là anh ghét tất cả phụ nữ à? Chẳng lẽ anh theo tín ngưỡng nào đó mà giáo lý không cho phép ngủ với phụ nữ?”
“Không phải, tôi theo chủ nghĩa vô thần.”
Tư Độ quay lại ngồi trên chiếc ghế trong vườn, cầm ly nước lên uống một ngụm.
Yết hầu anh chuyển động lên xuống, gợi cảm đến mức khiến người ta mê mẩn.
Không cho người ta ngủ với mình, thật là… quá đáng tiếc rồi.
“Vậy rốt cuộc là vì sao chứ?”
“Không thích.”
“Anh quá giả tạo, quá quá quá giả tạo.”
Khương Bảo Lê hoàn toàn không tin vào cái lý do này:
“Không có người đàn ông nào lại không thích chuyện đó cả.”
“Tôi - không - thích.”
Tư Độ nhấn mạnh lại một lần nữa, đồng thời đưa ra lời cảnh cáo:
“Đêm đó trên du thuyền, nếu em thật sự làm gì tôi, tôi đã quăng em xuống biển rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-164.html.]
“…”
Nhìn vẻ mặt anh lúc này, Khương Bảo Lê cảm thấy… tám chín phần mười không phải là nói đùa.
Khương Bảo Lê tò mò hỏi:
“Lần đó trên du thuyền… chẳng phải anh rất vui vẻ sao?”
Ánh mắt sắc bén của Tư Độ quét đến:
“Tôi không hề vui. Đàn ông có phản ứng sinh lý không có nghĩa là thích.”
Khương Bảo Lê chống cằm, thì thầm phân tích:
“Có phản ứng sinh lý, nhưng lại không thích phụ nữ. Chẳng lẽ anh… anh là gay? Là 0 hả?”
Tư Độ: “Không phải.”
Anh trả lời vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn không tức giận.
“Vậy tức là sinh lý bình thường, không phải gay, lại không thích ngủ với phụ nữ?”
Khương Bảo Lê quyết không bỏ qua, hỏi tới cùng:
“Hồi nhỏ anh có từng trải qua cú sốc tâm lý nào… không thể nói ra không?”
Lời vừa dứt, ánh mắt Tư Độ lập tức thay đổi. Anh trầm giọng cảnh cáo:
Mê Truyện Dịch
“Nếu không muốn c.h.ế.t thì lập tức biến khỏi mắt tôi.”
"..."
Làm phiền rồi!
Khương Bảo Lê như bôi dầu dưới chân, thoắt cái đã chạy biến về biệt thự.
Về phòng, cô nằm phịch xuống chiếc giường mềm mại.
Nói anh là "số 0" thì anh không giận, hỏi anh có tổn thương tâm lý thời thơ ấu không thì lại giận.
Đợi đã... không lẽ cô đoán trúng rồi?
Cô lăn qua lăn lại mấy vòng, quyết định tạm gác chuyện đó lại, đi đến phố ẩm thực, đến quán của thím Lưu để tặng một món quà lớn.
Trước đó Thẩm Dục Lâu cho cô hai ngàn vạn, Khương Bảo Lê lấy ra năm trăm vạn cho thím Lưu, cảm ơn thím vì đã từng cứu mạng mình.
Tên thật của thím Lưu là Khương Lưu Hoa, Khương Bảo Lê là theo họ của bà ấy.
Năm đó, khi đang bắt sao biển ở bờ biển, thím Lưu đã nhặt được cô đang hôn mê mắc cạn, bà ấy bèn đưa cô về nhà.
Thím Lưu có ba đứa con, thực sự không nuôi nổi thêm nữa. Nhưng cô ấy lại không đành lòng để cô c.h.ế.t đói, ít nhiều cũng cho cô ăn chút gì đó.
Nhưng nhà thím Lưu không có chỗ cho cô ở, cô chỉ có thể tự tìm chỗ ở, sống vất vưởng trên đảo nhỏ.
Khi đói, cô lại tìm đến thím Lưu. Bà ấy sẽ nấu bún cho cô ăn mà không lấy tiền.
Sau này, Khương Bảo Lê lớn hơn một chút, có thể làm việc được rồi, thím Lưu để cô làm thuê ở quán bún, kiếm một chút tiền công.
Tuy sự giúp đỡ có hạn, nhưng đối với Khương Bảo Lê, thím Lưu chẳng khác gì mẹ ruột. Nếu không có bà ấy, cô đã không sống được tới hôm nay.
Năm trăm vạn đối với thím Lưu là một số tiền lớn, Khương Bảo Lê cũng không dám đưa hết một lần, sợ bà ấy đưa cho thằng con nghiện cờ bạc.
--------------------------------------------------