Ghen.
...
Bất giác, ngoài cửa sổ trời đã sáng hẳn, không khí sau mưa mang theo mùi đất nhè nhẹ.
Thẩm Dục Lâu bất ngờ đẩy bàn ra, chiếc ghế xoay bật mạnh về sau. Anh ta đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra cây hoè già ngoài kia.
Những hạt mưa còn đọng trên lá, tí tách, tí tách rơi xuống…
Bỗng nhiên, Thẩm Dục Lâu bật cười thành tiếng.
Đê vỡ ngàn dặm, chỉ từ một hang kiến nhỏ.
Chỉ cần trong lòng Tư Độ đã nảy sinh tình cảm và d.ụ.c vọng thì cũng như vết thương lở loét trên làn da con thú vô tri, vô giác.
Virus sẽ len lỏi mà ăn mòn m.á.u thịt, cho đến khi diệt vong.
Anh ta nhất định phải tận dụng cơ hội lần này.
Hôm sau, Khương Bảo Lê tỉnh dậy, rửa mặt xong thì xách cặp sách xuống lầu.
Hiếm hoi thay, ba anh em nhà họ Thẩm đều đã thức dậy, ngồi trong phòng ăn dùng bữa sáng.
Dù cùng bố sinh ra, nhưng ngoại hình của ba anh em lại hoàn toàn khác biệt.
Lông mày và đôi mắt của Thẩm Chân Chân và Thẩm Gia Thanh đều giống Quảng Lâm, lông mày rậm, mắt to, nhưng khoảng cách giữa hai mắt rất hẹp.
Còn Thẩm Dục Lâu lại mang đôi mắt phượng hẹp dài, cũng chính là dáng mắt mà trong miệng Quảng Lâm hay nhắc tới, đôi mắt yêu mị, tựa như hồ ly biết quyến rũ.
Từ xa, Thẩm Chân Chân trông thấy Khương Bảo Lê, lạnh giọng nói:
"Đi chỗ khác, đừng làm ảnh hưởng khẩu vị của tao."
Khương Bảo Lê bưng khay thức ăn, chuẩn bị đi nơi khác ăn sáng.
Nhưng Thẩm Dục Lâu lại lên tiếng:
"Bé Lê, ngồi xuống."
Giọng điệu ra lệnh, không cho phép phản kháng.
Thẩm Chân Chân tức tối, nhưng cũng không tiện nói thêm, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nhai sandwich.
Khương Bảo Lê lặng lẽ ngồi xuống, Thẩm Gia Thanh mỉm cười với cô, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ.
Cậu còn bóc sẵn một quả trứng chim bồ câu, đặt vào đĩa của Khương Bảo Lê.
Cô cũng mỉm cười đáp lại, nhỏ giọng nói:
"Cảm ơn."
Thẩm Chân Chân mắng:
"Đồ sói con vong ơn bội nghĩa!"
Thẩm Gia Thanh lè lưỡi chọc cô ta, kết quả bị cô ta túm lấy tai, véo mạnh một cái.
"Á á á đau quá!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-59.html.]
"Em ghét chị, Thẩm Chân Chân!"
"Làm như không ai ghét em ấy nhỉ! Đồ sói con vong ơn bội nghĩa!"
Hai chị em lao vào đ.á.n.h nhau.
Quảng Lâm nghe thấy tiếng động bèn xuống lầu, chống nạnh quát:
"Hai đứa chỉ biết đấu đá nội bộ! Là chị em ruột đấy, còn cứ đấu tới đấu lui, để người ngoài thừa nước đục thả câu thì chờ c.h.ế.t đi nhé!"
Dưới sự can ngăn của người giúp việc, hai chị em mới chịu dừng "trận chiến".
Thẩm Dục Lâu liếc mắt ra hiệu cho Khương Bảo Lê, ý bảo cô ăn nhanh lên.
Khương Bảo Lê hiểu ý, hỏi:
Mê Truyện Dịch
"Anh Dục Lâu, hôm nay mình đi đâu vậy?"
"Đến trường."
Không đợi Khương Bảo Lê đề nghị, Thẩm Dục Lâu đã nói luôn:
"Cùng đi nhé."
"Vâng!"
Cô nhanh chóng ăn sạch thức ăn trong khay, còn Thẩm Dục Lâu thì đưa ly sữa tới trước mặt cô, sợ cô bị nghẹn.
Ăn xong, Khương Bảo Lê theo Thẩm Dục Lâu ra ngoài, ngồi lên chiếc Bentley, hướng về học viện Hưu Đốn.
Trên đường đi, Thẩm Dục Lâu đọc sách, còn Khương Bảo Lê lướt điện thoại, xem mấy video hài về thú cưng, âm lượng hạ thấp hết mức.
Một lúc sau, Khương Bảo Lê len lén liếc nhìn Thẩm Dục Lâu.
Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt anh ta, sáng sủa, mát lành như gió trăng, toát lên vẻ lạnh nhạt.
"Anh Dục Lâu..." Cô thăm dò gọi nhỏ một tiếng.
"Ừ." Anh ta không ngẩng đầu.
"Thời gian này... anh sẽ ở trường suốt sao?"
"Chắc vậy, đến khi tốt nghiệp."
Khương Bảo Lê mím môi, trong lòng có chút vui mừng, như vậy cô lại có nhiều cơ hội gặp anh ta hơn.
Xuống xe, cô chào tạm biệt Thẩm Dục Lâu, hẹn sau giờ học sẽ đến tìm anh ta cùng ăn tối.
"Bé Lê." Anh ta gọi cô lại: "Chuyện tối qua, xin lỗi em."
"Anh, chẳng phải đã nói là quên rồi sao?"
"Chính anh đã làm tổn thương em, anh nên xin lỗi em."
"Ngửi ra được mà, tối qua anh đã uống chút rượu." Khương Bảo Lê cố gắng biện hộ cho anh ta: "Hơn nữa, cũng là em không ngoan, đã cãi nhau với anh trước. Sau này chúng ta đừng nhắc lại chuyện này nữa, em không để tâm đâu."
Thẩm Dục Lâu gật đầu một cái.
Khương Bảo Lê mỉm cười vẫy tay với anh ta, rồi ra ngoài tìm một chiếc xe đạp công cộng, đạp đến tòa nhà nghệ thuật.
--------------------------------------------------