Lừa anh thì sao?
"Tôi không tìm thấy b.a.o c.a.o s.u trong thùng rác. Nếu tôi để lại gì đó trong người em, vậy thì em không nên sống nữa."
"Không, đợi đã..."
Cô còn chưa kịp nói hết câu, tay anh đột nhiên siết chặt.
Khương Bảo Lê chỉ cảm thấy oxy trong lồng n.g.ự.c dần cạn kiệt, hai má cũng bắt đầu đỏ bừng. Cô ra sức giãy giụa, nhưng không thể thoát khỏi sự khống chế của anh.
Tuy nhiên, nhìn ánh mắt hoảng sợ của cô, Tư Độ lại mềm lòng.
Anh đã từng cứu cô, cứu rất nhiều lần. Cô hiểu âm nhạc của anh, có lẽ là người duy nhất trên thế giới này hiểu được...
Cô c.h.ế.t rồi, thì sẽ không còn ai nữa.
Cuối cùng, anh vẫn không thể nhẫn tâm tự tay bóp nát đóa hoa hồng nhỏ này.
Anh buông tay ra.
Cô ngã ngồi xuống giường, ho sặc sụa vài tiếng.
Kỳ lạ là, dù anh làm vậy, Khương Bảo Lê lại chẳng hề sợ hãi.
Nếu là một tháng trước, có lẽ cô đã bỏ chạy mất dép, nhưng sau khoảng thời gian sống chung này, Khương Bảo Lê cảm thấy anh không xấu.
Anh chỉ đang giả vờ thôi.
Cô gái nhỏ ho khan vài tiếng, đột nhiên bật cười.
"Cười gì?" Tư Độ trầm giọng hỏi.
"Cười anh là đồ thần kinh."
Khương Bảo Lê nghiêng đầu, nhìn anh một cách tinh nghịch, giọng điệu chế giễu: "Nếu anh không muốn thì sao lại để em chuốc say được? Bây giờ còn giả vờ cái gì chứ? Tư Độ, tối qua anh có biết anh tình nguyện đến mức nào..."
"Em không thích tôi." Tư Độ không biểu lộ cảm xúc gì, đôi mắt sắc lạnh khóa chặt lấy cô:
"Trong lòng em có người khác."
"Em đang cố gắng."
"Con người có thể đồng thời thích hai người sao?"
"Nhưng Thẩm Dục Lâu đã bán đứng em. Em sẽ không tha thứ cho người phản bội tình cảm của mình, tuyệt đối không."
Thấy sự quyết liệt trong đáy mắt cô, Tư Độ mới dần bình tĩnh lại.
Sắc mặt anh vẫn u ám.
Khương Bảo Lê thừa cơ xông lên tỏ tình với anh: "Cho em một cơ hội được không? Tư Độ, cho em một cơ hội để hiểu anh, để thích anh."
"Vừa nãy tôi thật sự muốn g.i.ế.c c.h.ế.t em, em không sợ sao?"
"Anh là người như thế nào, em đâu phải hôm nay mới biết."
Khương Bảo Lê nắm lấy tay anh, chân thành nói: "Tư Độ, em muốn hẹn hò với anh."
Tư Độ chậm rãi rút tay mình ra khỏi tay Khương Bảo Lê, cúi đầu nhìn cô: "Nếu ở bên tôi, em phải chấp nhận một chuyện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-162.html.]
"Chuyện gì?"
"Yêu đương thuần khiết, không có nhu cầu tình dục."
"..."
Thuần... Thuần khiết???
Anh bị thần kinh à?
Rõ ràng không vấn đề gì, sao lại đòi yêu đương thuần khiết?
Khương Bảo Lê chưa từng làm, nhưng cô đã từng dùng đồ chơi. Cô siêu thích, thậm chí còn rất nghiện.
Nhưng, điều đó không quan trọng.
Tóm được anh mới là điều quan trọng nhất.
"Được." Khương Bảo Lê thoải mái đồng ý: "Em chấp nhận toàn bộ con người anh."
Chấp nhận... toàn bộ con người anh.
Nghe cô nhẹ nhàng thốt ra câu nói này, Tư Độ khẽ cười, tiếng cười nghẹn lại trong cổ họng.
Cô sẽ không biết toàn bộ con người anh là như thế nào...
Mê Truyện Dịch
Cô sẽ không chấp nhận.
Trên thế giới này... không ai sẽ chấp nhận một kẻ ghê tởm như anh!
Anh lắc đầu, đầu ngón tay nhẹ nhàng đẩy trán Khương Bảo Lê ra:
"Tôi không tin em."
Hôm nay nắng rất đẹp, những đóa hồng Bulgaria trong vườn đều đã nở rộ, đỏ rực rỡ, rạng ngời chói mắt.
Khương Bảo Lê dựa vào cửa sổ, lặng lẽ nhìn Tư Độ đang ở trong khu vườn từ xa.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen ôm sát người, tay cầm một khẩu s.ú.n.g săn đen tuyền, lưng thẳng tắp, đường nét khuôn mặt sắc sảo và lạnh lùng.
"Đoàng!"
Một tiếng s.ú.n.g vang lên, viên đạn b.ắ.n trúng chính giữa hồng tâm trong vườn hồng.
Khương Bảo Lê nheo mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên song cửa sổ.
Cái tên này, lại trở về dáng vẻ lạnh như băng trước đây rồi.
Tối qua, anh còn ngoan ngoãn như một chú ch.ó ngoan nghe lời, bảo gì làm nấy, giống như bị người khác nhập vào vậy.
Nói thật, cô rất thích kiểu bạn trai “chó con nghe lời” tối qua.
Giờ nghĩ lại… cô vẫn còn chút hoài niệm.
Hoài niệm lúc anh gọi cô là “Lê”, hoài niệm vẻ lúng túng của anh khi cầm b.ăn.g v.ệ si.nh đưa cho cô, hoài niệm lúc anh khẽ nói: “Nếu đau, nói với tôi.”
Thật sự khiến tim cô rung động.
Vậy mà, chỉ sau một giấc ngủ… tất cả đã biến mất rồi?
--------------------------------------------------