Cô hiểu, một cậu ấm từ nhỏ đến lớn chưa từng ngồi tàu điện ngầm không thể chịu nổi môi trường chật chội này.
Giống như cô, lớn từng này rồi cũng chưa từng đi trực thăng.
Trực thăng hay máy bay riêng, với Tư Độ mà nói, hẳn là chuyện thường ngày.
Đúng là một ý tưởng dở hơi!
Để tránh người khác đụng vào anh, Khương Bảo Lê đẩy Tư Độ sát vào tường, rồi dang hai tay “bảo vệ” anh.
Tư Độ ngạc nhiên nhìn cô: “Làm gì thế?”
“Bảo vệ anh.” Cô cười ngọt ngào với anh, ánh mắt chân thành.
Động tác cũng rất nghiêm túc, cô cố gắng không chạm vào anh, dùng thân mình chắn giữa anh và những hành khách khác.
Giống như… anh là của cô vậy.
Tư Độ ngửi thấy mùi nước hoa cam đắng nhẹ nhàng thoang thoảng trên người cô gái nhỏ.
Anh không kìm được mà bắt đầu hít thở. Giữa muôn vàn mùi lộn xộn, anh chỉ chăm chú tìm kiếm mùi hương thoảng nhẹ ấy.
Một người đàn ông béo bị dòng người đẩy tới gần, Tư Độ theo phản xạ kéo cô gái nhỏ vào lòng.
Anh xoay người chắn cô vào trong góc.
Mê Truyện Dịch
Vòng tay anh… rộng hơn cô nhiều lắm.
Khương Bảo Lê ngẩng đầu ngạc nhiên, nhìn thấy đường xương quai hàm kéo dài của người đàn ông, góc nghiêng thật đẹp.
Dù người đông ồn ào, tàu chạy ầm ầm, Khương Bảo Lê vẫn nghe rõ tiếng tim mình đập.
Thình thịch… thình thịch…
Chuyện gì thế này, sao lại hồi hộp?
Nghĩ lại, được một trai đẹp đỉnh cấp ôm vào lòng thế này, có cô gái nào mà không mặt đỏ tim đập?
Cô vốn là hội viên trung thành của hội “chỉ nhìn bề ngoài”!
Nghĩ vậy, cô cũng bớt căng thẳng hơn.
Nhưng ngay sau đó, cô lại bắt đầu suy đoán động cơ của Tư Độ.
Anh làm vậy là có ý gì?
Người như anh cũng có lúc cư xử ga lăng sao?
Lạ thật.
Tư Độ liếc thấy cô đang nhìn mình chằm chằm, khẽ lẩm bẩm: “Nhìn cái gì?”
“Anh kỳ lạ thật.”
“Hử?”
“Anh đối xử tốt với tôi như vậy, tự nhiên khiến tôi không quen. Tôi vẫn thấy quen với kiểu anh hay bắt nạt người ta hơn.”
Tư Độ dứt khoát đổi bàn tay đang đặt trên vai cô sang vị trí khác, bóp lấy cổ cô: “Như thế này à?”
Cổ tay anh bỗng siết chặt.
“Ư!!” Khương Bảo Lê bị ép phải ngửa cổ lên, lưng dựa vào tường lạnh băng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-134.html.]
Cô không thể tiến, cũng chẳng thể lùi, cảm giác như bị anh khống chế hoàn toàn.
Khóe môi người đàn ông khẽ nhếch lên: “Thì ra, em thích chơi kiểu này.”
“…”
Không phải… này!
“Ting” Cửa tàu mở ra, Khương Bảo Lê gạt tay anh ra, đẩy mạnh rồi sải bước rời khỏi toa.
Cô đưa tay lên cổ sờ thử.
Anh không dùng lực, nhưng cảm giác thô ráp ở đầu ngón tay anh vẫn còn in mãi không tan.
Cô bước nhanh ra ngoài, chẳng thèm để ý đến anh.
Khuôn mặt cô… kỳ lạ là lại hơi nóng lên.
Tư Độ ung dung đi theo sau cô, thế mà lại không bị lạc.
Khương Bảo Lê quay đầu lại khó chịu nói: “Không được tùy tiện bóp cổ tôi.”
“Tôi tưởng em thích kiểu đó.” Tư Độ nhìn cô rất nghiêm túc.
“Ai mà thích chứ!”
“Tôi thích.”
“…”
Khương Bảo Lê nhíu mày, đứng bên bậc thang, quay đầu hỏi: “Anh thích bị bóp, hay bóp người khác?”
Tư Độ thật sự nghiêm túc suy nghĩ rồi trả lời: “Cái nào cũng được.”
Khương Bảo Lê cạn lời!
Cầu cho sau này anh tìm được cô bạn gái có cùng sở thích biến thái để cùng chơi!
Cô nhìn con đường tối đen dần khi màn đêm buông xuống, rồi nói với Tư Độ: “Anh gọi tài xế đi, bảo chú ấy đến đón anh đi.”
“Không phải em muốn mời tôi ăn tối sao?”
“Tôi định dẫn anh đi dạo chợ đêm, nhưng ai mà ngờ anh lại ghét nơi đông người đến vậy. Chợ đêm còn đông người hơn, anh chắc chắn không chịu nổi đâu.”
“Đông lắm à?”
“Có thể ít hơn trong tàu điện một chút, nhưng chắc chắn anh không thích.”
Tư Độ trầm ngâm một lúc, rồi nói: “Đi chợ đêm.”
“Anh chắc chứ?”
“Ừ.”
“Đã đến thì phải chơi tới bến” nguyên tắc này áp dụng bình đẳng với mọi tầng lớp ở Trung Quốc.
Khương Bảo Lê tìm một chiếc xe đạp công cộng ở ven đường, leo lên rồi nói với Tư Độ: “Anh cũng quét mã lấy một chiếc đi, từ đây đến đó phải một hai cây số, đi bộ chậm lắm.”
Tư Độ đứng cạnh xe, không nhúc nhích.
“Không biết quét à? Chỉ cần mở WeChat, quét mã QR trên xe, rồi liên kết với điện thoại là được.” Khương Bảo Lê kiên nhẫn hướng dẫn.
--------------------------------------------------