Ánh mắt Thẩm Dục Lâu đột nhiên lạnh băng.
"Được."
Giọng anh ta nặng như chì.
Mê Truyện Dịch
"Vậy quyết định thế nhé, 2 giờ chiều, tầng ba của Star."
Anh ta siết chặt điện thoại, như muốn bóp nát nó.
Anh ta mở Wechat, tìm lại đoạn chat với Khương Bảo Lê từ ba năm trước.
Vào ngày này ba năm trước, tin nhắn đầu tiên Khương Bảo Lê gửi khi tỉnh dậy là:
“Kể anh nghe một câu chuyện cười, hồi cấp ba em tham gia câu lạc bộ trốn tìm, đến giờ đội trưởng vẫn chưa tìm thấy [cười]."
Nhìn những câu chuyện cười lạnh đến mức đóng băng này...
Thẩm Dục Lâu cảm thấy cay cay nơi khóe mắt.
Trước đây, để làm anh ta vui, cô đã học rất nhiều... chuyện cười vô vị.
Giờ đây cô sẽ không kể cho anh ta nghe nữa.
Anh ta không xứng đáng...
Tài xế hỏi: "Tổng giám đốc Thẩm, giờ có đến nghĩa trang Nam Giao không?"
Một lát sau, Thẩm Dục Lâu ném bó hoa ly tươi ra ngoài cửa sổ, giọng nhẹ bâng:
"Đến nhà hát."
Anh ta muốn gặp cô, muốn đến điên cuồng, như kẻ mất trí.
Trên đường đến nhà hát, nhìn cảnh phố xá lướt qua cửa kính, Thẩm Dục Lâu chợt nhớ đến rất nhiều chuyện trong quá khứ.
Suốt hơn mười năm qua, cứ vào ngày này, Khương Bảo Lê đều cùng anh ta đến nghĩa trang Nam Giao.
Dưới tấm bia mộ lạnh lẽo kia, người phụ nữ mà anh ta yêu thương nhất đang yên nghỉ.
Hồi cả hai còn nhỏ, họ không thể đến đó.
Mẹ kế Quảng Lâm không chấp nhận bất kỳ điều gì xui xẻo, càng không muốn nghe bất cứ tin tức gì liên quan đến mẹ anh ta, nếu không, cả hai sẽ gặp rắc rối không ngừng.
Khi ấy, Thẩm Dục Lâu không dám khóc vào ngày này, chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Còn vào ngày này, tâm trạng của Quảng Lâm lại cực kỳ tốt, thậm chí còn tổ chức tiệc trong biệt thự, mời rất nhiều trẻ con đến chơi với Thẩm Chân Chân và Thẩm Gia Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-282.html.]
Tiếng cười đùa xuyên qua hành lang.
Thẩm Dục Lâu ép bản thân phải cười, nhất định phải cười, đến khi cơ mặt cứng đờ.
Đêm khuya, anh ta mới lẻn vào phòng Khương Bảo Lê, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Khương Bảo Lê sợ anh ta khóc thành tiếng, bị Quảng Lâm nghe thấy sẽ bị đánh. Cô lo lắng đưa ngón trỏ lên môi, rồi đưa cổ tay mảnh mai đến miệng anh ta.
"Suỵt, đừng phát ra tiếng, anh c.ắ.n vào đây."
Về sau, cô chẳng biết tìm đâu ra một đống chuyện cười vô vị, ngượng ngùng kể cho anh ta nghe, chỉ để anh ta có thể vui hơn một chút vào ngày này.
Lớn lên, mọi chuyện tốt hơn nhiều, anh ta không cần phải lén lút nữa, dù vẫn không thể phô trương, nhưng ít nhất anh ta có thể đến thăm mẹ.
Mỗi năm vào ngày này, Khương Bảo Lê đều chu đáo chuẩn bị một bó hoa ly còn đọng sương sớm, đó là loài hoa mà mẹ anh ta yêu thích nhất khi còn sống.
Cô cùng anh ta đến nghĩa trang, đi bên cạnh anh ta như một cái bóng.
Thẩm Dục Lâu hiểu rõ nhu cầu của mình hơn ai hết.
Trong thâm tâm, anh ta khao khát cảm giác được trân trọng.
Khương Bảo Lê từng coi anh ta như thần thánh, làm việc gì cũng đều vì anh ta, ngay cả cách ăn mặc cũng phải hợp ý anh ta.
Con mèo hoang nhặt được từ làng chài đã dành cả sinh mệnh để yêu anh ta, một tình yêu khiêm nhường và thành kính.
Cô nương tựa vào anh ta, cần anh ta... mặt khác, cô yêu anh ta, yêu đến mức có thể làm mọi thứ vì anh ta.
Về sau, để lấy lòng Kiều Mộc Ân, anh ta cũng miễn cưỡng chiều theo ý cô ta.
Nhưng giờ đây, vai trò đảo ngược, anh ta mới là người nắm quyền...
Kiều Mộc Ân rất ngốc, ngốc không thể tả. Cô ta không nhận ra ai mới là người cầm quân trong mối quan hệ này.
Cô ta vẫn tỏ ra ương bướng trước mặt anh ta, bắt anh ta nhường nhịn, dỗ dành, y như ba năm qua.
Có lẽ, cô ta chưa bao giờ coi trọng thân phận con riêng của anh ta...
Nghĩ đến đây, lồng n.g.ự.c Thẩm Dục Lâu đau nhói.
...
Buổi trưa, Khương Bảo Lê xách túi vải bước ra từ phòng tập, định đến nhà hàng Ý đối diện ăn trưa, rồi nghỉ ngơi một chút trong phòng riêng.
Nhưng cô bắt gặp Thẩm Dục Lâu ở hành lang đại sảnh.
Anh ta tựa vào cột La Mã xem điện thoại, mặc bộ vest đen chỉn chu, sống mũi cao, môi mỏng, đôi mắt sắc sảo.
--------------------------------------------------