Trong hình, sau khi vui chơi thỏa thích, cô bé đã thấm mệt, lao vào vòng tay một người đàn ông.
Đó là Đàm Ngự Sơn của hai mươi năm trước. Ông bế cô bé lên, âu yếm cọ mũi vào chóp mũi của cô bé.
Cô bé cười khúc khích, gọi: "Bố!"
Khung cảnh ấm áp ấy chạm vào nơi mềm yếu nhất trong trái tim cô.
Cuối cùng, Khương Bảo Lê nhận lấy bản báo cáo, đọc kết quả giám định.
Đàm Ngự Sơn... chính là bố cô.
"Chuyện này... rốt cuộc là sao?" Cô hoàn toàn mơ hồ.
"Năm con ba tuổi, con bị kẻ xấu bắt đi. Bố tưởng con đã c.h.ế.t, thực sự tưởng con chìm xuống biển sâu... nên chưa từng nghĩ đến việc tìm con. Là lỗi của bố, vì bố mà con phải chịu nhiều khổ cực như vậy."
Trái tim Đàm Ngự Sơn như vỡ vụn: "Sau này, bố tình cờ gặp lại con ở cảng đảo, bố nhận ra con ngay. Con giống mẹ con như đúc. Bố dùng tóc con làm giám định ADN, cuối cùng xác nhận con đúng là con gái bố."
Khương Bảo Lê nhìn người đàn ông trước mặt.
Trên khuôn mặt góc cạnh ấy đã điểm vài nếp nhăn lờ mờ.
Nhưng điều đó không che giấu được khí chất lạnh lùng của một kẻ đứng trên đỉnh cao bao năm.
Đầu óc cô rối bời.
Từ "bố" vốn luôn mờ nhạt trong từ điển cuộc đời cô.
Dù có tin lời Đàm Ngự Sơn, cô cũng không biết phải đối mặt với ông thế nào.
Thậm chí, ngay cả tiếng "bố" cũng... không thể thốt nên lời.
"Sao ông không nói sớm? Sao không nói với tôi ngay khi có kết quả giám định?"
Bàn tay Đàm Ngự Sơn giấu trong tay áo khẽ siết lại: "Người xưa có câu “cận hương tình cánh khiếp [*]”, bố không dám nói. Nhất là khi biết con hoàn toàn không có tình cảm với cha mẹ ruột, thậm chí không muốn tìm họ, không muốn nhận... bố làm sao dám..."
[*] Cận hương tình cánh khiếp: là một câu trong bài thơ “Độ Hán Giang” của Lý Tần, có nghĩa là lâu không trở về quê, đến gần quê nhà lại cảm thấy hồi hộp lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-320.html.]
Cả đời Đàm Ngự Sơn trải qua bao nhiêu gươm đao m.á.u lửa, ông chưa từng sợ hãi điều gì.
Nhưng với chuyện này, ông thực sự rất nhát gan.
"Vậy sao giờ ông lại nói?" Khương Bảo Lê nhìn thẳng vào ông.
"Bố xem buổi livestream của Lâm Tục Diên, chuyện này khiến bố quá sốc. Bố không thể tiếp tục để con qua lại với Tư Độ..."
"Vậy chuyện của Tư Độ..." Ánh mắt cô lập tức lạnh băng, cô giận dữ chất vấn: "Là do ông giật dây? Ông sắp đặt để Thẩm Dục Lâu làm?"
Đàm Ngự Sơn vội giải thích: "Không liên quan đến bố, đó là hành vi tự phát của một mình Thẩm Dục Lâu."
"Anh ta biết tôi là con gái ông?"
"Nó không biết, bố cũng sẽ không để cho nó biết."
Đàm Ngự Sơn lấy lại vẻ nghiêm nghị, ông đứng dậy, kiên quyết nói với cô: "Nhưng một khi đã biết sự thật, bố tuyệt đối không cho phép con qua lại với kẻ điên đó..."
Khương Bảo Lê lùi lại hai bước, lắc đầu: "Anh ấy không phải kẻ điên, anh ấy là... vị hôn phu của tôi, là người tôi yêu nhất."
"Trước đây bố không quan tâm con yêu ai, miễn con thích là được. Nhưng vừa xảy ra chuyện lớn như vậy, nếu thân thế và trạng thái tinh thần của Tư Độ... đều là thật, bố tuyệt đối không đồng ý hai đứa đến với nhau. Bố không thể mất con lần nữa, từ giây phút này, con không được gặp lại nó nữa."
Khương Bảo Lê vô thức lùi lại một bước, quay người muốn đi.
Hai vệ sĩ áo đen lập tức chặn đường cô.
Điều này châm ngòi sự phản kháng mãnh liệt trong cô, cô cười lạnh: "Người bố vắng mặt hai mươi năm, việc làm đầu tiên là can thiệp chuyện tình cảm của tôi à?"
"Không phải can thiệp, mà là bảo vệ!" Đàm Ngự Sơn đột ngột cao giọng: "Con có thể không chấp nhận, không nhận bố là bố, nhưng bố nhận con là con gái. Bố không thể để con chịu bất cứ rủi ro hay tổn thương nào. Trạng thái tinh thần của Tư Độ khiến bố sợ hãi... lần nhảy dù đó, là nó ép con nhảy phải không? Bố... nghĩ lại còn thấy sợ! Bảo Lê, con không hiểu bố lo lắng cho con đến nhường nào sao?"
Khương Bảo Lê hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại, không tranh cãi với ông nữa.
Lúc này cô nên nhanh chóng thoát thân mới phải.
"Ngài Đàm, à không... tôi có thể gọi ông một tiếng bố chứ?"
Mê Truyện Dịch
Cách xưng hô này khiến trái tim Đàm Ngự Sơn mềm nhũn: "Bảo Lê..."
--------------------------------------------------