Cô biết nơi này. Đây là cơ sở điều dưỡng cao cấp thuộc Công ty Công nghệ Sinh học Mạc Sâm, nghe nói điều kiện được nhận vào cực kỳ cao, những người già sống ở đây đều là những nhân vật nổi tiếng trong giới.
Vào được đây, họ sẽ được hưởng những kỹ thuật y tế tiên tiến nhất của Mạc Sâm, tận hưởng tuổi già không lo âu, không đau đớn.
Mê Truyện Dịch
Trước đây Khương Bảo Lê chỉ thấy viện điều dưỡng này trên mạng, nhưng thông tin rất ít, nghe nói địa điểm xây dựng được chọn vô cùng kín đáo, cách ly tối đa sự xâm nhập từ bên ngoài.
Khương Bảo Lê đi theo Tư Độ vào cổng viện điều dưỡng, vào thang máy lên tầng năm.
Bên ngoài là tấm t.h.ả.m dày, giẫm lên êm ái không tiếng động.
Chắc là để tránh người già hoặc bệnh nhân bị ngã.
Qua cửa sổ kính dọc hành lang, có thể nhìn thấy vườn hoa, hồ bơi và sân tennis, xa xa còn có một bãi biển riêng.
Trước cửa phòng cuối hành lang, một nữ hộ lý mặc đồng phục đã đứng đợi ở đó:
"Chào ngài Tư, ngài đến rồi."
Tư Độ nói với Khương Bảo Lê: "Ở ngoài đợi tôi."
Nói xong, anh định đi vào. Nhưng như nhớ ra điều gì đó, anh quay lại dặn dò nữ hộ lý: "Pha cho cô ấy chút trà chiều và bánh ngọt."
...
Khương Bảo Lê đoán, chắc là Tư Độ đến thăm người thân.
Ơ~~
Chẳng lẽ lại là một người cậu, dì, bác, cô nào đó sắp bị anh "hành hạ" nữa sao...
Hộ lý dẫn cô đến một phòng trà bằng kính ở bên cạnh, cắt sẵn một miếng bánh tiramisu, rót một tách hồng trà:
"Mời cô dùng."
"Cảm ơn."
Nữ hộ lý vừa định rời đi thì Khương Bảo Lê vội vàng gọi lại, tò mò hỏi: "Người trong phòng bệnh là ai vậy?"
Nữ hộ lý đương nhiên được huấn luyện bài bản, hỏi Khương Bảo Lê: "Ngài Tư đưa cô đến đây mà không nói cho cô biết ngài ấy đến thăm ai sao?"
"Không."
"Vậy... vẫn nên để ngài Tư tự nói với cô thì hơn." Nói rồi, cô ấy lịch sự mỉm cười với cô, rồi xoay người rời khỏi phòng trà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-145.html.]
Thần bí vậy sao?
Khương Bảo Lê ăn hết nửa miếng tiramisu, ngồi một lúc chẳng biết làm gì cho đỡ chán.
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng chuông báo động chói tai vang lên trong hành lang, khiến cô giật mình bật dậy, còn tưởng là cháy hay động đất.
Lúc này, một nhóm bác sĩ và y tá hớt hải chạy qua, xông vào phòng bệnh.
Cửa phòng mở ra, Khương Bảo Lê nghe thấy tiếng hét xé lòng của một người phụ nữ từ bên trong.
Cô vội vàng chạy theo đội ngũ y tế vào trong, bèn thấy một người phụ nữ xinh đẹp nhưng điên loạn đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một con d.a.o gọt hoa quả, lưỡi d.a.o dính đầy máu.
Vẻ mặt người phụ nữ trung niên ấy điên cuồng, tóc tai rối bời, đáy mắt ngấn lệ:
"Cút đi! Tôi không muốn gặp cậu, cậu cút đi! Không, tôi không quen cậu, tôi không quen cậu!"
Lưỡi d.a.o đầy m.á.u chỉ thẳng vào Tư Độ.
Cánh tay phải của Tư Độ bị rạch đến toạc cả da thịt, tay áo cũng đẫm màu đỏ tươi, m.á.u chảy ròng ròng.
Trên sàn, một quả lê đã gọt dở cũng bị nhuộm đỏ bởi máu.
"Cút đi! Cậu cút cho tôi!" Giọng nói gay gắt của người phụ nữ gần như x.é to.ạc cả không gian, nỗi tuyệt vọng khiến cơ thể bà ấy lảo đảo: "Tôi không quen cậu, cậu còn đến nữa, tôi g.i.ế.c cậu!"
Bác sĩ nhanh chóng tiến lên, cố gắng giật con d.a.o trong tay bà ấy: "Bà bình tĩnh một chút."
Nhưng bà ấy điên cuồng giãy giụa, vung vẩy con d.a.o gọt hoa quả về phía tất cả mọi người.
Hai bác sĩ nam giữ c.h.ặ.t t.a.y bà ấy, ấn bà ấy vào bên cửa sổ để khống chế.
Tư Độ trầm giọng nói: "Đừng làm bà ấy bị thương!"
Mấy bác sĩ nam nghe vậy, cũng không dám mạnh tay nữa. Cho đến khi y tá tìm được cơ hội thích hợp, tiêm cho người phụ nữ một mũi t.h.u.ố.c an thần từ phía sau, bà ấy mới dần yên lặng lại.
Miệng vẫn lẩm bẩm: "Cút, cậu cút đi..."
Bà ấy ngã xuống giường, ánh mắt nhìn Tư Độ tràn đầy căm hận.
Khương Bảo Lê sững sờ trước cảnh tượng ấy, quay đầu nhìn thấy cánh tay Tư Độ be bét m.á.u thịt, trông vô cùng đáng sợ.
Trái tim cô thắt lại, theo bản năng lao đến, nâng bàn tay phải bị thương của anh lên:
"Chảy nhiều m.á.u quá! Bác sĩ! Anh ấy bị thương rồi, mau xử lý vết thương cho anh ấy đi!"
--------------------------------------------------