Cô là đóa hồng đỏ mà Thẩm Dục Lâu nuôi dưỡng cẩn thận suốt bao năm nay, yêu chiều giữ bên mình, không cho bất kỳ người đàn ông nào có cơ hội chạm vào dù chỉ một chút.
Cô chỉ thuộc về một mình anh ta.
Men rượu như những mũi băng nhọn đ.â.m thẳng vào tim, khiến Tư Độ chỉ muốn nghiền nát đóa hồng yếu mềm trước mắt này...
Một lúc lâu sau, cuối cùng anh cũng buông tay, lạnh lùng nhả ra một chữ:
"Cút."
Khương Bảo Lê nghe ra sự bực dọc trong giọng anh, không dám chậm trễ, vội vàng xuống giường, luống cuống mặc lại váy, rồi hấp tấp bỏ chạy...
Sau cơn hỗn loạn, trong phòng chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo.
Tư Độ day day huyệt thái dương đang giật thình thịch.
Tửu lượng của anh e rằng còn không bằng Thẩm Dục Lâu, chỉ uống thêm vài ly đã ngà ngà say. Anh lên lầu nghỉ ngơi, căn phòng này là Thẩm Dục Lâu đích thân chuẩn bị cho anh.
Còn tưởng rằng... người cũng vậy.
Đáng c.h.ế.t!
Tư Độ siết chặt nắm đấm, trong lòng trào lên nỗi căm hận dữ dội như muốn thiêu đốt, mà lại chẳng biết trút đi đâu.
Trên tủ đầu giường, trong chiếc ly thủy tinh cắm hai đóa hồng tươi Bulgaria.
Tư Độ dùng đầu ngón tay thon dài cầm lấy chúng, đưa lên trước mặt.
Cảm giác căng tràn và căng cứng trên cơ thể vẫn chưa hề tan biến…
Anh ngắt một cánh hoa hồng, đưa lên môi.
Hương thơm nhàn nhạt tựa như vương vấn mùi hương của cô, anh chậm rãi nhai nuốt, nếm thử, đầu lưỡi dâng lên vị đắng.
Dù đã ăn hết cánh hoa hồng ấy, anh vẫn không thể xua đi cơn giận dữ.
Và... d.ụ.c vọng.
...
Khương Bảo Lê loạng choạng lao vào thang máy, vội vã bấm nút tầng một.
Trong đầu cô không có bất cứ ý nghĩ nào khác, chỉ muốn thoát khỏi buổi tiệc này, chạy trốn càng xa càng tốt.
Thật là tự rước họa vào thân!
Thang máy dừng lại ở tầng hai, cửa mở ra, có khách bước vào.
Ngay khoảnh khắc cửa mở, Khương Bảo Lê bắt gặp Thẩm Dục Lâu từ đằng xa.
Anh ta mặc âu phục đặt may cao cấp, khí chất thanh quý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-54.html.]
Trên khuôn mặt anh ta lại hiện lên một nụ cười dịu dàng hiếm thấy.
Đứng đối diện anh ta là Kiều Mộc Ân, cô ta cũng đang che miệng cười khúc khích, như thể vừa nghe được chuyện gì đó thú vị.
Thẩm Dục Lâu còn dùng khăn tay dịu dàng lau đi những vệt nước mắt chưa khô trên mặt cô ta. Hai người trò chuyện vui vẻ, cứ như đã quen biết từ lâu.
Trước đó, giữa anh ta và cô ta, hoàn toàn không hề có chút quen biết.
Mê Truyện Dịch
Khương Bảo Lê cảm thấy như có một chiếc kim của ong mật đ.â.m mạnh vào mắt mình.
Cửa thang máy chậm rãi khép lại, nhưng cơn đau thì không hề biến mất.
Cô thất thần bước ra, lên chiếc thuyền nhỏ trở lại bến, rồi ngồi vào xe Bentley.
Tài xế nhìn cô một cái.
“Về nhà trước đã.” Cô khẽ nói.
"Nhưng cậu chủ vẫn chưa..."
"Chắc anh ấy còn ở lại một lúc nữa, cứ đưa tôi về trước đi."
"Vâng."
Tài xế khởi động xe, rời khỏi bến cảng.
Phía sau, hàng trăm chiếc drone không người lái đồng loạt bay lên trời, như đàn ong vươn cánh trong đêm xanh thẳm, lơ lửng ghép thành dòng chữ phát sáng: "Happy birthday 19".
Đúng mười hai giờ, màn trình diễn pháo hoa hoành tráng bắt đầu.
Ánh sáng lấp lánh phản chiếu đường nét gương mặt cô gái trong xe, nhưng vào khoảnh khắc ấy, cô chỉ muốn nhanh chóng rời xa sự náo nhiệt này.
...
Vừa sang 0 giờ, yến tiệc trên du thuyền chính thức bắt đầu.
Các vị khách lần lượt tặng những món quà quý giá cho Tư Độ.
Vua sòng bạc Úc Giang tặng một viên đá quý sinh thần, trên đó khắc dòng chữ "Gặp bài tất thắng".
Khi Tư Độ cầm viên đá lên ngắm nghía, phát hiện bên dưới có kẹp một tấm thẻ đen, bên trong là hạn mức năm mươi triệu dành riêng cho sòng bạc mới ở Úc Giang.
Tư Độ cầm tấm thẻ bằng đầu ngón tay, liếc mắt nhìn qua, rồi nói với vua sòng bạc:
"Đa tạ ngài Phó, tôi vốn không thích chơi bài, xin nhận tấm lòng. Nhưng nhà tôi có người thích, tôi sẽ tặng lại hạn mức này, không phụ ý tốt của ngài Phó."
Vua sòng bạc cười ha ha: "Chút lễ mọn không đáng nhắc tới. Tiểu tổng giám đốc Tư cứ tùy ý xử lý."
Bạn bè từ Trung Đông thì tặng một con chim săn mồi bạch tạng đã thuần dưỡng.
Những vị khác cũng lần lượt tặng quà: đồng hồ Patek Philippe, tranh chữ cổ quý hiếm…
--------------------------------------------------