A, thật dễ chịu!
Khương Bảo Lê nhắm mắt lại, mặc cho hơi nước trắng mờ bao phủ làn da trắng mịn dần ửng hồng của mình.
Cô vừa mới xuống nước chưa được bao lâu, bỗng nghe thấy tiếng bước chân.
Khương Bảo Lê mở mắt nhìn lên:
Thẩm Dục Lâu bước tới.
Anh ta chỉ mặc mỗi một chiếc quần short đen, cơ bụng rắn chắc hiện rõ cực kỳ thu hút.
Làn da anh ta vốn đã trắng hơn cả con gái, giờ lại càng trắng lạnh hơn dưới ánh trăng trong màn đêm.
Anh ta nhìn thấy Khương Bảo Lê, bèn đi thẳng về phía cô.
Mê Truyện Dịch
“Tư Độ không đi cùng em à?” Anh ta cẩn thận quan sát xung quanh.
“Anh ấy đang bàn công việc.” Khương Bảo Lê mỉm cười nói: “Còn Kiều Mộc Ân không đi cùng anh à?”
“Cô ấy đang trang điểm.” Thẩm Dục Lâu gượng gạo trả lời.
“Chúng ta thế này… có giống đang vụng trộm không?”
Cô cố tình hạ thấp giọng, nở một nụ cười tinh quái, pha chút nghịch ngợm.
Vẻ ngoài cực kỳ yêu kiều, quyến rũ.
Nhưng vẻ mặt Thẩm Dục Lâu lại rất nghiêm túc, anh ta khẽ thở dài, ngồi xuống bên mép hồ nước:
“Bé Lê, anh muốn giải thích với em một chút. Anh và Kiều Mộc Ân không phải kiểu quan hệ yêu đương như em nghĩ. Anh không thật lòng với cô ấy, nhưng anh cần kết hôn với cô ấy. Đây là yêu cầu của bố anh. Nếu liên hôn với nhà họ Kiều, anh sẽ có một chỗ dựa vững chắc, sau này điều hành Y tế Nhân Thụy cũng sẽ có tiếng nói hơn. Em hiểu không?”
Anh ta nói những lời này bằng thái độ thành khẩn và chân thành như thế…
Khương Bảo Lê cũng không biết là nên khen anh ta quá thật thà, hay nên mắng anh ta quá vô liêm sỉ.
Vì vẻ mặt của anh ta, thật sự con mẹ nó chân thành đến hết chỗ nói.
“Hiểu chứ, rất tốt mà. Đây đúng là một cuộc hôn nhân không tệ.” Cô mỉa mai.
“Bé Lê.” Thẩm Dục Lâu nghiêm túc nói: “Lời hứa trước kia với em sẽ không thay đổi. Đợi anh leo lên vị trí vững chắc rồi, anh vẫn sẽ ở bên em.”
Khương Bảo Lê khẽ cười khẩy một tiếng.
Thật ra, vừa rồi khi nhìn thấy Thẩm Dục Lâu và Kiều Mộc Ân đi cùng nhau, trong lòng cô… đúng là có chút khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-216.html.]
Nhưng cái cảm giác khó chịu đó, phần lớn là vì bất ngờ.
Cô thật sự không ngờ, trong lúc cô đang “cưa cẩm” Tư Độ, thì Thẩm Dục Lâu lại âm thầm “cưa cẩm” Kiều Mộc Ân.
Nhưng nghĩ lại thì thấy… Tại sao lại không chứ?
Kiều Mộc Ân vừa bị từ hôn, chắc chắn sẽ lập tức tìm một cuộc liên hôn tốt khác để vớt vát lại thể diện.
Mà Thẩm Dục Lâu là lựa chọn quá phù hợp, Khương Bảo Lê đã từng thích anh ta bao nhiêu năm, theo đuổi lâu đến thế.
Ai cũng biết cô không theo đuổi được.
Bây giờ Kiều Mộc Ân theo đuổi được rồi, không phải chính là một cú tát thẳng vào mặt cô sao?
Điều khiến Khương Bảo Lê cảm thấy buồn nôn không phải là việc Thẩm Dục Lâu theo đuổi Kiều Mộc Ân mà là anh ta đã quyết định liên hôn với Kiều Mộc Ân rồi, lại còn chạy về nói với cô mấy lời hứa hẹn kiểu “sau này sẽ ở bên nhau”.
Đúng là buồn nôn.
“Thẩm Dục Lâu, thật đấy, xem như em cầu xin anh, đừng nói mấy lời đó nữa.”
Giọng cô lạnh lùng: “Sau này, chúng ta cứ giữ quan hệ hợp tác thôi, nếu không, anh sẽ khiến em cảm thấy… rất khó chịu.”
Từ một người từng được cô dựa dẫm và yêu điên cuồng, giờ đây cô lại nói, anh ta khiến cô thấy khó chịu.
Thẩm Dục Lâu cảm thấy như cả lồng n.g.ự.c bị hút sạch không khí.
Ít nhất… những lời anh ta nói ra vừa rồi là thật lòng.
Anh ta thật lòng muốn ở bên cô suốt đời.
Nhưng là, sau khi anh ta có được tất cả.
Người anh ta muốn chia sẻ mọi điều nhất… chỉ có cô thôi!
Nhưng dường như Khương Bảo Lê… thật sự đã không còn yêu anh ta nữa rồi.
Thẩm Dục Lâu có chút thất thần.
Đúng lúc này, Kiều Mộc Ân đã trang điểm xong, thay bộ đồ bơi gợi cảm. Từ xa, cô ta nhìn thấy Thẩm Dục Lâu đang nói chuyện với Khương Bảo Lê.
Thẩm Dục Lâu ngồi bên bờ, Khương Bảo Lê thì ở trong làn nước, giữa hai người vẫn giữ khoảng cách an toàn.
Nhưng Kiều Mộc Ân vẫn cảm thấy không thoải mái.
Chỉ cần nhìn thấy họ xuất hiện cùng khung hình, cơn ghen tuông như một con rắn độc phun nọc, từ từ nuốt chửng trái tim cô ta.
--------------------------------------------------