Dù Khương Bảo Lê có nũng nịu, van xin hay mè nheo thế nào, Đàm Ngự Sơn cũng không hề xiêu lòng.
Ông chiều cô hết mực, những “viên đạn bọc đường” từ một người bố cưng chiều con gái cứ thế oanh tạc cô mỗi ngày.
Nhưng hễ nhắc đến Tư Độ, ông chỉ có hai chữ: “Không được.”
Ông không can thiệp chuyện tình cảm của con gái, họ muốn chung sống thì cứ sống, muốn mỗi ngày lên vài tin tình ái, tùy họ...
Nhưng hễ chạm đến chủ đề “kết hôn” thì đừng hòng. Đặc biệt sau khi Đàm Ngự Sơn chính thức công khai thân phận của Khương Bảo Lê, đón cô về nhà họ Đàm, giờ đây ngay cả sổ hộ khẩu Khương Bảo Lê cũng không lấy nổi.
Cô đã lén lấy trộm mấy lần, thế là Đàm Ngự Sơn thẳng tay khóa cuốn sổ vào két sắt.
Muốn lấy à? Không có cửa đâu!
Mỗi lần Khương Bảo Lê than thở chuyện này với Tư Độ, anh đều bình thản nói: “Không sao, không cần lén lút khiến mọi người không vui. Anh hy vọng chúng ta có thể nhận được lời chúc phúc chân thành từ bố em.”
Bởi suy cho cùng, Khương Bảo Lê rất yêu quý người bố Đàm Ngự Sơn này.
Nửa năm qua, những “viên đạn bọc đường” của ông đã hoàn toàn chinh phục cô, giờ cô mở miệng ra là “bố em, bố em”… khiến Tư Độ cũng phải ghen tị.
Vì vậy, anh mong cô có một hôn lễ hoàn hảo, được tất cả mọi người chúc phúc.
“Không thể nào đâu.” Khương Bảo Lê nghiêm túc nói với anh: “Bố ghét anh. Dù Thẩm Dục Lâu làm bao nhiêu chuyện xấu, bố vẫn thích anh ta hơn anh.”
“Anh sẽ khiến ông ấy thích mình.”
“Thôi đi…” Cô không tin, bởi cô quá hiểu anh: “Anh không phải Thẩm Dục Lâu, đầu gối anh không dễ dàng quỳ xuống. Hồi đó để lấy lòng bố em, ngày nào Thẩm Dục Lâu cũng chạy đến biệt thự, câu cá cưỡi ngựa với ông. Chỉ vì bố em thích cờ vua, anh ta còn đặc biệt tìm thầy học… Những chuyện này, anh làm được sao?”
“Vì em, anh có thể làm tất cả. Nhưng anh sẽ không làm theo cách đó.”
“Hả?”
Tư Độ ngồi xuống, buộc lại dây giày trắng vừa tuột cho cô: “Anh có cách riêng để chinh phục ông ấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-351.html.]
Khương Bảo Lê có c.h.ế.t cũng không ngờ, “chinh phục” mà Tư Độ nói…
Lại đúng là “chinh phục” theo nghĩa đen!
Trong ba năm tiếp theo, Tư Thị và Đàm Thị đã mở ra một cuộc chiến thương mại dai dẳng.
Trong cuộc chiến khốc liệt này, Thẩm Dục Lâu trở thành nạn nhân lớn nhất.
Tư Độ nắm trong tay bằng chứng anh ta g.i.ế.c Quảng Lâm năm xưa. Khi cuộc chiến thương mại lên đến đỉnh điểm, anh đã công bố bằng chứng này trước truyền thông, giống hệt cách Thẩm Dục Lâu đã thao túng Lâm Tục Diên để tiết lộ thân thế của anh năm đó...
Một quả b.o.m hạng nặng như thế phát nổ, lập tức tạo ra sóng to gió lớn. Thẩm Dục Lâu vào tù, cổ phiếu Thẩm Thị lao dốc không phanh.
Mê Truyện Dịch
Những năm qua, lợi ích của Thẩm Dục Lâu và Đàm Ngự Sơn liên kết chặt chẽ, giờ tập đoàn nhà họ Thẩm sụp đổ, tập đoàn nhà họ Đàm đương nhiên cũng tổn thất nặng nề.
Hơn nữa, Đàm Ngự Sơn đã ngoài sáu mươi, không còn khí phách ngang tàng như xưa.
Ông vốn đã ở trạng thái nửa lui về ở ẩn, dồn hết tâm sức cho cô con gái cưng nên cũng không còn tâm trí đấu với Tư Độ...
Dưới sức ép liên tục của Tư Thị cùng những đợt tấn công nũng nịu không ngừng của Khương Bảo Lê, cuối cùng, Đàm Ngự Sơn cũng phải nhượng bộ.
Cuộc chiến thương trường kéo dài ba năm, lần đầu tiên Đàm Ngự Sơn chủ động mời Tư Độ đến biệt thự bên hồ dùng bữa tối.
Khương Bảo Lê nhìn Tư Độ sưu tầm đủ thứ trân bảo khắp thế giới, từ đồ cổ Ý thời Trung Cổ đến các vật phẩm quý hiếm, thậm chí có cả bức tranh sơn thủy thời Minh mà bố cô ao ước bấy lâu.
Quà cáp chất đầy một xe, phải cử người mang đến tận biệt thự.
Khương Bảo Lê cười nói: “Vét cạn gia sản rồi chứ gì?”
“Vẫn ổn.” Bên cửa sổ xe, Tư Độ chỉnh lại cà vạt. Sau khi chắc chắn diện mạo không có vấn đề gì, anh mới quay sang nói với cô: “Anh đợi ngày này rất lâu rồi.”
“Không phải chứ... ngày nào anh cũng chọc tức bố em. Ba năm nay tóc ông ấy đã bạc đi không ít, anh đừng giả vờ lễ phép nữa được không?”
“Công việc là công việc, chuyện riêng là chuyện riêng, không thể lẫn lộn.” Tư Độ mở cửa xe cho cô, tay chắn trên thành xe, đỡ cô ngồi vào: “Bỏ qua thân phận đối thủ, anh rất tôn trọng chú Đàm.”
--------------------------------------------------