Trần Gia nhìn quanh rồi hạ giọng nói với Khương Bảo Lê:
“Trước đây tớ từng nghe người ta nói, gia đình Tư Độ… rất loạn.”
“Loạn? Loạn ở phương diện nào?”
“Gia tộc hào môn mà, luôn có những bí mật không tiện nói ra. Nghe nói bố cậu ta mất sớm, mẹ thì phát điên, nên từ nhỏ tính khí mới thô bạo như thế… lại còn là một thiên tài cô độc nữa…”
Những chuyện này Khương Bảo Lê thật sự không biết rõ, nhưng cô từng nghe Thẩm Dục Lâu nói qua rằng Tư Độ do cậu cả Tư Mạc Thành nuôi lớn.
Lần trước cô uống rượu đến mức phải nhập viện, chính mắt thấy Tư Độ nói chuyện với cậu anh “ra dáng” thế nào khi ở phòng bệnh VIP.
Khương Bảo Lê rùng mình.
Dù nhà họ có chuyện gì, cô cũng không hề có hứng thú muốn biết, bèn đổi đề tài, hào hứng kể với Trần Gia về người nhạc sĩ bí ẩn tên D trên mạng.
Trần Gia học hội họa, chẳng rành gì về âm nhạc.
Nhưng cảm xúc của con người là thứ có thể cộng hưởng.
Nghe Khương Bảo Lê ngân nga giai điệu của bản “Rose”, cô ấy khẳng định:
“Cái người D đó, chắc đang yêu?”
“Tớ cũng thấy giống vậy.” Khương Bảo Lê đáp: “Nhưng với trình độ âm nhạc như anh ấy, không chừng đã ngoài ba mươi, bốn mươi, có khi còn lớn hơn nữa.”
“Thôi đi, chẳng lẽ thiên tài âm nhạc chỉ có mỗi cậu à? Núi cao còn có núi cao hơn đấy.”
Khương Bảo Lê vốn chẳng khiêm tốn về tài năng âm nhạc của mình:
“Dù sao thì ở nhạc viện, tớ cũng chưa từng gặp ai thật sự giỏi như thế.”
“Tớ cảm giác cái vị cao thủ D đó chắc là còn trẻ đấy, biết đâu còn là một soái ca nhiều cảm xúc nữa kìa!” Trần Gia chống cằm, mơ màng tưởng tượng.
Khương Bảo Lê mỉm cười:
“Tài hoa như vậy, đẹp trai hay không cũng chẳng quan trọng.”
Trần Gia bĩu môi, nhìn gương mặt xinh như tượng tạc của Khương Bảo Lê:
“Chỉ có mấy người xinh đẹp như các cậu mới dám nói đẹp trai không quan trọng! Hứ!”
Đang nói chuyện, Thư Hân Đồng và Trương Nghi Thư cùng mấy cô gái khác bước vào tiệm chè.
Kẻ thù gặp mặt, tất nhiên là đỏ mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-91.html.]
Khương Bảo Lê không muốn gây thêm rắc rối cho Thẩm Dục Lâu. Vụ ẩu đả lần trước hoàn toàn nhờ anh ta ra mặt lo liệu mới không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của nhà họ Thẩm.
Cô liếc mắt ra hiệu cho Trần Gia, cả hai lập tức rời khỏi tiệm chè.
Thư Hân Đồng cũng chẳng thèm quan tâm đến họ, vì bố mẹ đã căn dặn: tuyệt đối không được gây xung đột với Khương Bảo Lê nữa.
Trước khi ra khỏi tiệm, Thư Hân Đồng còn quay đầu nhìn Khương Bảo Lê đầy khinh miệt, hừ lạnh một tiếng.
Sớm muộn gì, cô ta cũng phải khiến cô trả giá.
---
Mỗi ngày Khương Bảo Lê đều để lại bình luận dưới bài đăng của D, nhưng chưa bao giờ nhận được hồi âm.
Cô lục tung phần bình luận, phát hiện vị cao thủ D này chưa từng phản hồi bất kỳ ai.
Kể cả mấy video có lượt thích cao, trong đó người khác biểu diễn lại nhạc của anh.
Thật đúng là quá lạnh lùng.
Cô bất chợt nhớ lại, hôm đó Kiều Mộc Ân đã trình diễn bản phối lại “Vengeance” tại tiệc sinh nhật của Tư Độ.
Kiều Mộc Ân, một cô chủ giàu sang quyền thế học violin với gia thế hiển hách, nhân mạch rộng khắp, chắc hẳn bố mẹ cô ta sẽ giới thiệu những nhân vật nổi bật trong giới âm nhạc để chuẩn bị cho con đường tương lai của cô ta.
Kiều Mộc Ân rất có thể… quen biết D.
Nghĩ vậy, Khương Bảo Lê thử gửi cho Kiều Mộc Ân một tin nhắn WeChat:
“Mộc Ân, hôm trước nghe cậu phối lại bản “Vengeance”, tôi thấy hay cực kỳ. Cậu có biết ai là người sáng tác bản nhạc đó không?”
Lúc Kiều Mộc Ân nhận được tin nhắn, cô ta đang cùng vài cô chủ danh giá tổ chức buổi trà chiều tại biệt thự.
Thư Hân Đồng cũng có mặt. Thấy Kiều Mộc Ân cúi đầu nhắn tin, cô ta tò mò hỏi:
“Mộc Ân, ai nhắn thế?”
“Khương Bảo Lê.”
“Cậu… thân với cậu ta lắm à?”
Mê Truyện Dịch
“Cũng bình thường thôi, quen từ lâu rồi. Nhưng từ vụ cái vòng tay đó, tớ hiểu lầm cậu ấy, thấy cũng hơi áy náy.” Kiều Mộc Ân bình thản trả lời.
“Cậu thật sự quá tốt bụng rồi. Vụ cái vòng tay lần đó... ai bảo cậu ta không được lòng người, không biết đã đắc tội với ai nên mới bị chơi như thế, còn làm liên lụy đến cậu, còn mất cả viên đá quý quý giá như vậy. Đáng lẽ cậu ta phải đến xin lỗi cậu mới đúng.”
--------------------------------------------------