Nhưng…
Cô không cam lòng.
Cô giơ tay đón một chiếc taxi, bảo tài xế bám theo chiếc Maybach phía trước, muốn xem thử họ đi đâu.
Tài xế taxi có chút e ngại, sợ liên quan đến hành vi phạm pháp, bèn nói: “Như vậy… không ổn lắm đâu…”
Nhưng Khương Bảo Lê đưa ra một mức giá không thể từ chối.
Tài xế lập tức đạp ga, bám theo chiếc Maybach.
Họ theo đến một khu biệt thự cao cấp ven biển, chiếc Maybach dừng lại.
Mê Truyện Dịch
Aria ôm bó hoa bước xuống, quay lại vẫy tay với Tư Độ: “Anh về đến nhà thì nhớ nhắn tin cho em nhé!”
Tư Độ nói gì đó, Khương Bảo Lê không nghe thấy.
Nhưng nhìn vẻ mặt hạnh phúc của Aria, cô biết anh nhất định rất dịu dàng với cô ấy.
“Cô chủ, có cần theo nữa không?” Tài xế taxi nhìn chiếc Maybach đang xa dần, hỏi.
Khương Bảo Lê ngơ ngác nhìn theo chiếc xe khuất dần trong màn đêm.
“Cô chủ, cô chủ…” Tài xế gọi mấy tiếng, cô mới bừng tỉnh, yếu ớt nói: “Không cần nữa, quay về đi.”
…
Khương Bảo Lê chưa bao giờ đau lòng đến thế.
Lồng n.g.ự.c như bị ai đó khoét mất một mảnh, trống hoác, gió cứ thế lùa vào lạnh buốt.
Cô không dám nghĩ lại cảnh tượng lúc nãy, chỉ cần nghĩ đến là muốn khóc…
Cô ngồi ở quầy bar của Coda Bar, uống hết ly này đến ly khác, nghe ca sĩ trên sân khấu gảy guitar hát nhạc dân ca, mắt cô cay xè.
Cô ngửa đầu uống cạn một ly cocktail, cảm giác nóng rát nơi cổ họng tạm thời át đi nỗi đau trong lồng ngực.
May mà ngày mai cô được nghỉ, không thì với tình trạng này, cô sợ mình còn không cầm nổi cây đàn.
Nửa tháng trở về đây, cô luôn bận rộn không nghỉ ngơi, cứ như muốn chôn vùi bản thân trong công việc, không để mình có thời gian nghĩ về anh.
Nhưng tối nay, chỉ một ánh mắt của anh đã phá tan mọi phòng bị trong lòng cô.
Tình cảm bị đè nén suốt ba năm như sóng lớn tuôn trào...
Khương Bảo Lê gục mặt xuống bàn, vùi đầu vào cánh tay, cố kìm nước mắt.
Tư Độ sẽ không đứng yên chờ cô.
Như chính cô, từng bị Thẩm Dục Lâu phản bội thì nhất quyết không tha thứ, không bao giờ quay đầu.
Bản thân còn không thể tha thứ cho Thẩm Dục Lâu thì có tư cách gì trông mong Tư Độ tha thứ cho mình?
Ở điểm này... họ lại giống nhau đến lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-243.html.]
Khương Bảo Lê biết mình nên buông bỏ.
Nhưng cảnh tượng lúc nãy khiến cô đau lòng đến mức muốn khóc.
Nếu hai cô bạn thân biết cô say xỉn rồi khóc lóc t.h.ả.m thiết vì chuyện tình cảm, chắc họ sẽ cười nhạo cô mất.
Thôi vậy.
Sự nghiệp vừa mới bắt đầu, nghĩ gì đến chuyện yêu đương, kiếm tiền mới là chân ái!
Khương Bảo Lê lau khóe mắt, nhận ra mình thực sự đã uống quá nhiều. Đầu óc cô quay cuồng, cả thế giới trước mắt như phủ một lớp sương mờ, khiến cô đứng không vững.
Cô vịn vào bàn, loạng choạng đứng dậy, bước đi xiêu vẹo về phía cửa.
Vừa đến cửa, cô đụng phải hai gã đàn ông trông khá lưu manh.
Thấy cô khóc như mưa, lại mang hơi men trên mặt, họ tiến lên bắt chuyện với ý đồ xấu:
"Em gái, em không sao chứ?" Một gã vừa cười vừa hỏi, ánh mắt lướt qua lướt lại khắp người cô.
"Khóc à? Kể anh nghe xem có chuyện gì buồn nào."
Gã tóc vàng ghé sát lại, hơi thở hôi mùi t.h.u.ố.c lá phả vào mặt cô.
Tâm trạng của Khương Bảo Lê vốn đang rất tệ, thêm men rượu dâng lên, tính khí càng không kiềm chế được.
Cô cười lạnh, châm chọc:
"Muốn làm anh trai tôi? Tè một bãi rồi tự soi xem có xứng không đã."
Lời nói vừa thốt ra, sắc mặt hai tên đàn ông lập tức thay đổi.
Hiển nhiên bọn họ không ngờ cô gái trông yếu đuối này lại dám ăn nói cay nghiệt như vậy.
"Con này láo thật đấy!"
Họ tức giận định xông lên dạy dỗ cô, một gã giơ tay định tóm lấy cánh tay cô.
Khương Bảo Lê không hề sợ hãi:
"Lên đi!"
"Chà, cứng đầu đấy. Bọn anh thích đúng kiểu người như cô em đây."
Hai gã đàn ông cùng lao tới kéo cô. Nhưng Khương Bảo Lê phản ứng cực nhanh, vớ lấy chai rượu trên bàn đập thẳng vào đầu một gã.
“Choang!”
Chai rượu vỡ toang, gã đàn ông ôm đầu kêu t.h.ả.m thiết.
Gã còn lại thấy vậy, giận dữ vung nắm đ.ấ.m về phía cô.
Khương Bảo Lê lùi lại, nhưng chưa kịp với lấy chai thứ hai thì một bàn tay rắn chắc bất ngờ nắm chặt cú đ.ấ.m của gã kia từ phía sau.
--------------------------------------------------