Nhưng người đàn ông vẫn không bị lay chuyển, người đó khéo léo điều chỉnh dây đàn cho cô, sau đó đặt đàn vào hộp rồi để bên cạnh cửa.
“Vậy cô có thể tự nói với ngài Đàm. Tôi xin phép lui trước, tạm biệt.”
Nói xong, người đàn ông cúi chào rồi quay người rời đi.
“…”
Khương Bảo Lê đành phải mang hộp đàn vào nhà.
Cô nhìn cây đàn, lòng… vô cùng ngứa ngáy.
Cuối cùng, sau lần thứ mười cố gắng phớt lờ cây violin quý giá này thất bại, cô không nhịn được mà cầm nó lên, khẽ kéo thử.
Quả là danh phẩm của bậc thầy, cảm giác cầm cây violin trong tay hoàn toàn khác biệt, nhẹ tênh!
Không không không, nghĩ gì vậy, món quà quý giá như thế cũng dám nhận sao?
C.h.ế.t mất!
Cô vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho Đàm Ngự Sơn.
“Nhận được quà rồi à?” Dường như ông đã đoán trước cô sẽ gọi: “Thích không?”
“Chú Đàm, món quà này quá quý giá, sao cháu dám nhận.” Sau lần gặp thứ hai có cuộc trò chuyện thân mật và cởi mở, quan hệ giữa Khương Bảo Lê và Đàm Ngự Sơn đã gần gũi hơn nhiều, nói chuyện cũng không còn quá nhiều e ngại, giống như đôi bạn thân khác tuổi vậy: “Chú mau cho người đến mang nó đi đi, để cháu nhìn thấy thì ngứa ngáy tay chân lắm, mà cháu đâu có dám chạm vào.”
Đàm Ngự Sơn ở đầu dây bên kia cười khẽ, giọng nói rất ôn hòa: “Sao lại không dám chạm vào, tặng cho cháu mà.”
“Chú không định b.a.o n.u.ô.i cháu đấy chứ? Tặng món quà quý giá như vậy… Cháu nói trước, không có cửa đâu, cháu thích người khác rồi, cháu cũng không thiếu tiền.”
“Con nhóc thối…” Đàm Ngự Sơn không vui mắng cô: “Chú không hứng thú với mấy cô nhóc còn búng ra sữa như cháu đâu.”
“Vậy ý chú là gì?”
“Chú có việc muốn nhờ cháu giúp, nếu cháu không nhận thì chú cũng ngại mở lời.”
“Có gì mà ngại, chú cứ nói đi.”
“Cháu đồng ý nhận đi rồi chú mới nói.”
“Vậy chú đừng nói nữa.”
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-266.html.]
Đàm Ngự Sơn thật sự không biết phải làm sao với cô: “Chú muốn dùng ảnh lúc nhỏ của con gái chú để tạo AI hình ảnh- giọng nói trưởng thành. Kỹ thuật viên nói với chú là cần một người mẫu cùng độ tuổi để quay dựng, cháu rất phù hợp nên chú muốn nhờ cháu làm mẫu.”
“Được thôi.” Khương Bảo Lê lập tức đồng ý: “Không vấn đề gì. Cháu có thể giúp, nhưng cây violin quý giá như vậy thì thôi…”
“Thật lòng mà nói, món quà này chẳng đáng là bao, chỉ là một món quà nhỏ thôi. Còn việc cháu giúp đỡ mới quý giá. Cháu coi đó là chuyện nhỏ, nhưng với chú, nó có ý nghĩa rất lớn. Cháu xem, giá trị giữa hai ta quả thật có sự khác biệt. Nếu cháu nỡ lòng từ chối thì chú chẳng còn mặt mũi nào mà nhờ vả nữa.”
Khương Bảo Lê nhất thời không biết nói gì.
Quả nhiên là đại gia, nói chuyện khéo léo khiến cô không thể chối từ.
“Được rồi, nhưng lần sau chú cần giúp đỡ thì đừng tặng quà nữa nha.”
“Được, chú hứa.”
Hôm sau cô không có buổi biểu diễn. Buổi chiều, Khương Bảo Lê đến studio như đã hẹn.
Nhân viên dán lên người cô mấy chục cái cảm biến chuyển động, yêu cầu cô thực hiện các động tác chỉ định, cũng ghi âm lại giọng nói của cô.
Buổi quay kéo dài đến tối, Đàm Ngự Sơn đích thân đến, đợi Khương Bảo Lê ra khỏi studio.
Nhân viên nói với Đàm Ngự Sơn, động tác và âm thanh đã được ghi lại xong, tiếp theo là tổng hợp kỹ thuật, khoảng hai tuần nữa sẽ xong.
Đàm Ngự Sơn gật đầu, sau đó nói với Khương Bảo Lê: “Vất vả rồi, nếu cháu không bận thì chú mời cháu đi ăn tối nhé. Cháu muốn ăn gì?”
Khương Bảo Lê làm việc cả buổi chiều nên rất đói bụng. Cô suy nghĩ một chút rồi đáp: “Hải sản Nhật đi ạ.”
“Cháu thích ăn đồ Nhật à?”
“Cũng không hẳn, chủ yếu là nó đắt. Đại gia mời ăn thì đương nhiên cháu phải chọn món đắt rồi.”
Nụ cười nơi khóe mắt của Đàm Ngự Sơn không thể nào giấu được.
Biểu cảm đầy yêu thương này khiến cả những vệ sĩ bên cạnh nhìn thấy cũng phải rùng mình…
Họ chưa bao giờ thấy ông cười như vậy…
“Cháu muốn ăn món đắt tiền, vậy chú dẫn cháu đến nhà hàng Umber 3 sao Michelin.”
“Tốt quá, vậy cháu xin phép.”
Mê Truyện Dịch
Đàm Ngự Sơn đích thân mở cửa xe cho Khương Bảo Lê, tay che phía trên cửa xe rồi mời cô ngồi vào.
Họ đến nhà hàng Umber trên tầng cao nhất của khách sạn Casli.
--------------------------------------------------