Thẩm Đình Sơn ngồi bên bàn, cầm món đồ trang trí hình tỳ hưu trong tay, trầm ngâm suy nghĩ.
Thẩm Dục Lâu kiên nhẫn chờ đợi chỉ thị của bố.
“Bố nghe nói, Tư Độ gần như cả ngày đều vùi đầu trong phòng thí nghiệm, chẳng mấy khi hẹn hò với con bé nhà họ Kiều.” Thẩm Đình Sơn nhìn anh ta: “Nó với con bé kia… thật sự thân thiết à?”
“Không.” Thẩm Dục Lâu trả lời thành thật: “Tại buổi tiệc sinh nhật trên du thuyền, con có trò chuyện vài câu với Kiều Mộc Ân. Cô ấy nói Tư Độ rất hung dữ với cô ấy, khiến cô ấy khá sợ.”
Nghe vậy, ánh mắt đen láy của Thẩm Đình Sơn rơi lên người con trai: “Dục Lâu à, thời gian qua bố bận việc kinh doanh nên ít quan tâm đến chuyện học hành của con. Nói thật đi, con với Kiều Mộc Ân… quan hệ thế nào?”
“Sau đêm đó, con và cô ấy trở thành bạn bè.” Thẩm Dục Lâu cũng biết bố mình không thật sự quan tâm đến mình, nên trả lời có phần hàm ý: “Thi thoảng con mời cô ấy ăn cơm, trò chuyện đôi ba câu trên WeChat, nhưng không thân lắm. Dù sao cô ấy cũng là vị hôn thê của Tư Độ.”
“Vậy à?” Thẩm Đình Sơn nở nụ cười hài lòng, nhìn cậu con trai lớn bảnh bao: “Nếu nhà họ Tư và nhà họ Kiều không thành thông gia, thì liệu dự án sứa bất tử có rơi vào tay nhà họ Kiều không?”
Anh ta nhìn ông: “Bố, ý của bố là…”
“Bố thấy con cũng chẳng kém gì thằng nhóc Tư Độ cả! Hơn nữa, nhà chúng ta với nhà họ Kiều cũng môn đăng hộ đối. Nếu con bé kia gả cho Tư Độ mới là trèo cao! Nếu thành người nhà với chúng ta, hai nhà hợp lực, chưa biết chừng còn có thể đối chọi với Tư Thị.”
Thẩm Đình Sơn đứng dậy, bước đến bên cạnh Thẩm Dục Lâu, vỗ nhẹ vai anh ta: “Con luôn thiếu cảm giác an toàn, sao bố có thể không biết. Nhưng bố cũng phải nghĩ đến thể diện nhà họ Quảng, không thể đối xử với con quá tốt trước mặt người ngoài.”
“Con hiểu.”
“Nếu con có thể có một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối và đủ sức nặng, thì lúc đó, bố sẽ giao toàn bộ Y tế Nhân Thụy cho con, phía nhà họ Quảng cũng sẽ không có gì để nói cả.”
Nghe vậy, Thẩm Dục Lâu bỗng ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Đình Sơn: “Bố nói giao cho con, ý là…”
Thẩm Đình Sơn chậm rãi nói từng chữ một: “Toàn bộ cổ phần, đều sẽ chuyển sang tên con.”
Tim Thẩm Dục Lâu đập thình thịch, dữ dội.
Y tế Nhân Thụy là ngành y d.ư.ợ.c quan trọng nhất trực thuộc Thẩm Thị, nếu có thể nắm trong tay, thì đó mới là quyền lực thực sự, chứ không còn phải sống dựa hơi người khác nữa…
“Chiếm được dự án sứa bất tử, giành được cuộc hôn nhân với nhà họ Kiều, thì Y tế Nhân Thụy sẽ là của con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-tinh-doc-chiem/chuong-78.html.]
Sau khi vẽ ra một chiếc bánh lớn, Thẩm Đình Sơn cũng không quên gia tăng áp lực cho con trai:
“Nhưng nếu không giành được dự án đó, thì tất cả những gì thuộc về nhà họ Thẩm, con đừng mơ đến. Bố sẽ không để lại cho con bất cứ thứ gì.”
Đêm dài khó ngủ, Thẩm Dục Lâu ngồi một mình trên ghế sofa cạnh cửa sổ sát đất.
Chiếc áo choàng ngủ buộc hờ lỏng lẻo.
Giữa ngón tay anh ta là điếu t.h.u.ố.c đang cháy, trong gạt tàn đã chất đầy ba bốn đầu lọc.
Mê Truyện Dịch
“Nếu không giành được dự án đó thì tất cả những gì thuộc về nhà họ Thẩm, con đừng mơ đến.”
Lời của Thẩm Đình Sơn vẫn còn văng vẳng bên tai.
Thẩm Dục Lâu bỗng bật cười lạnh một tiếng.
Bao năm qua sống trong nhà họ Thẩm, anh ta chưa từng có cảm giác thuộc về nơi này, luôn xem bản thân là người ngoài.
Những người khác đối xử với anh ta tệ bạc, kể cả Quảng Lâm, thậm chí có thể nói là cay nghiệt đến tột cùng.
Nhưng Thẩm Dục Lâu chưa bao giờ bận tâm, vì họ không có quan hệ m.á.u mủ với anh ta.
Chỉ có điều, anh ta là con ruột của Thẩm Đình Sơn, là huyết mạch do ông ta sinh ra!
Thế nhưng, Thẩm Đình Sơn chưa từng yêu thương anh ta.
Từ đầu đến cuối, ông ta chỉ biết lợi dụng anh ta.
Khi còn nhỏ, ông ta lợi dụng anh ta để vớt vát danh tiếng cho nhà họ Thẩm, diễn trò trước truyền thông.
Lớn lên rồi, ông ta lại lợi dụng trí tuệ và tài năng của anh ta, bắt anh ta làm việc bán mạng cho tập đoàn.
--------------------------------------------------