Tôi thở phào nhẹ nhõm một chút, may mà suốt đêm yên ổn, đôi vợ chồng này không có bất kỳ động tĩnh nào.
Dù mệt mỏi sau cả ngày bận rộn, tôi vẫn không dám ngủ say. Khi bình minh vừa ló dạng, một loạt tiếng gõ cửa dồn dập ‘cộp cộp cộp’ đ.á.n.h thức tôi khỏi giấc ngủ chập chờn.
Tôi vừa định ngồi dậy, lão Giang đã một tay giữ tôi, tay còn lại kéo chăn lên thêm chút. Phía bên phải, Cách Duy Hãn đang thở khò khò, ngủ rất say.
Còn Ngân Linh trên giường khác mấp máy miệng lẩm bẩm: “Gà rán, gà rán của em…”
Tôi nheo mắt, lắng tai nghe ngóng bên ngoài, chỉ thấy đôi vợ chồng trung niên dường như định đi mở cửa. Nhưng chưa kịp họ mở, cánh cửa đã bị ‘ầm’ một tiếng, một đám đàn ông hùng hùng hổ hổ xông vào, đẩy ngã cả người phụ nữ xuống đất, chẳng một lời xin lỗi.
Tiếng bước chân nhanh chóng tiến về phòng chúng tôi, cửa cũng bị đá bật ra. Đứng đầu là Lư Đại Na, đi cùng vài tên trộm mộ lạ mặt, tất cả đều đeo dao, chúng tôi giả vờ chưa tỉnh ngủ.
Lư Đại Na hung tợn hỏi: “Sao mấy người ngủ say thế?”
“Đại ca, họ đi đường lâu, cả đêm không được ngủ trọn, làm sao không buồn ngủ được?” Trực tính của Trịnh Tam Pháo chủ động giải thích thay chúng tôi.
Lư Đại Na liền đá Trịnh Tam Pháo ra phía sau, ra lệnh im miệng, rồi túm lấy cổ áo người đàn ông trung niên trong nhà. Hắn hỏi với giọng cao ngạo: “Tối qua mấy người thật sự không ra ngoài sao?”
Người đàn ông trung niên sợ sệt, đầu cúi xuống không dám ngẩng lên. Lư Đại Na tát thẳng vào mặt ông ta: “Nói đi!”
“Có… có ra ngoài…”
Người đàn ông trung niên ấp úng trả lời. Nghe vậy, tim tôi lạnh ngắt. Cách Duy Hãn giả vờ ngây thơ, ôm chặt tim nói: “Anh sao có thể nói dối vậy?”
Lư Đại Na lại nở một nụ cười hiểm ác nhìn chúng tôi. Khi hắn ra hiệu cho tay sai định bắt tất cả, người đàn ông trung niên mở lời tiếp: “Tối qua cô bé không dám đi vệ sinh một mình, bắt vợ tôi phải đi cùng.”
Ngân Linh cũng nhanh nhẹn, ngay lập tức nối lời: “Em… em buồn tiểu mà.”
Má hồng hây hây, rất e thẹn.
“Chỉ có cô bé này đi sao?” Lư Đại Na vẫn chưa vừa ý, run rẩy túm lấy gáy người đàn ông trung niên, gằn giọng hỏi.
Người đàn ông trung niên ngoan ngoãn gật đầu: “Đúng.”
Lư Đại Na vẫn còn chưa cam tâm, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ nghi ngờ. Hắn liếc sang giày của chúng tôi, thấy trên giày không dính bùn đất ngoài ruộng, cuối cùng mới yên lòng.
Tôi chủ động hỏi Lư Đại Na xem đã xảy ra chuyện gì, sao sáng sớm lại đến hùng hùng hổ hổ như vậy. Nói xong còn ngáp một cái. Lư Đại Na lập tức đổi sang bộ mặt tươi cười, khoát tay: “Không có, không có chuyện gì.”
Sau đó hắn đổi giọng, nhìn chúng tôi nói:
“Dạo này các người đến không đúng lúc. Trong làng vừa bị trộm phá, các người phải cẩn thận, kẻo bị liên lụy!”
Trong lòng tôi thì thầm: Bọn mày mới chính là đám trộm lớn nhất đấy!
Lư Đại Na và đám người không ở lâu, chắc còn phải sang những nhà khác lục soát. Xác định chúng tôi “vô tội”, họ mới vội vã rời đi.
Ra khỏi cửa, tôi nghe thấy Trịnh Tam Pháo lải nhải phía sau hắn: “Tôi nói rồi mà, hai em trai em gái này đều là người tốt. Người tốt sao làm mấy chuyện đó được? Trên kia có khi cảnh giác quá mức rồi.”
Lư Đại Na tức mình, búng đầu hắn một cái: “Hiểu cái con khỉ!”
Dù sao thì cửa ải lần này chúng tôi cũng qua rồi. Tôi thật sự không ngờ người đàn ông trung niên không những không tố cáo chúng tôi, còn chủ động giúp che đậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-203-bon-chiec-quan-tai.html.]
Việc này quá bất ngờ.
Lão Giang lập tức xuống giường, định đưa cho người đàn ông trung niên điếu t.h.u.ố.c cảm ơn. Nhưng ông ta từ chối:
“Vợ tôi bị trẹo gân, tôi phải đi xoa rượu t.h.u.ố.c cho bà ấy.”
Đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại bốn chúng tôi, tôi hỏi lão Giang kế tiếp phải làm gì. Lão Giang đáp:
“Đến nhà Yến Đạo Thừa xem thử.”
Giờ bọn trộm mộ đang gấp gáp lục soát từng nhà một, ngôi nhà bỏ hoang của Yến Đạo Thừa lại trở thành nơi an toàn nhất. Lão Giang gan lớn, tôi cũng không yếu bóng vía. Hễ quyết thì làm.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Chúng tôi vòng vèo một lúc, chẳng mấy chốc đã thấy căn nhà hai tầng cao lớn kia. Ngôi nhà tựa lưng vào núi, trước nhà còn có một con kênh nhỏ, phong cảnh rất tao nhã. Chung quanh không có hộ dân nào, chẳng khác gì biệt viện của nhà giàu ở Yên Kinh.
Đó chính là nhà của Yến Đạo Thừa.
Khác hẳn những ngôi nhà trong thôn, tường nơi đây trắng sạch, mái ngói đen, còn có sân lớn. Không có màn đêm che phủ, ngôi nhà bớt âm u hơn tối hôm trước, cũng không còn lũ quạ đen báo điềm dữ.
Nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng tôi vẫn thấy rờn rợn, giống như đang đứng trước một chiếc quan tài đen trắng khổng lồ, đầy áp lực. Tôi và lão Giang nhảy vào sân. Trong sân vương vãi những cây trúc và hoa cỏ bị nhổ tung, lá héo vàng.
Đất bị đào sâu cả vài mét, bên cạnh còn có xác một con ch.ó c.h.ế.t. Là một con ch.ó đen nhỏ, trên cổ có một vết c.h.é.m sâu, trông như bị xẻng công binh bổ c.h.ế.t.
“Đồ súc sinh! Ngay cả ch.ó cũng không tha.”
Nhìn cảnh đó, tôi chắc chắn bọn trộm mộ đã đến, hơn nữa còn lục tung nhà Yến Đạo Thừa lên, đào hết những gì có thể đào. Tôi và lão Giang nhìn về phía căn nhà. Ở cửa dán một tờ giấy trắng lớn, viết một chữ: “Tang” có người c.h.ế.t.
Chúng tôi bước vào đại sảnh.
Ngay lập tức, bốn cỗ quan tài đen sì hiện ra trước mắt, tỏa ra hơi lạnh buốt thấu xương, như thể bốn người c.h.ế.t oan đang ngồi đó lặng lẽ nhìn chúng tôi. Tôi khẽ lùi lại một bước, muốn giảm bớt cảm giác khó chịu đó.
Trong đầu lại vang lên câu nói của người đàn ông trung niên: “C.h.ế.t hết rồi, cả nhà Yến Đạo Thừa đều c.h.ế.t hết.”
Bên trong nhà cũng bị phá tan tành như trong sân. Bát đũa, nồi niêu bị đập vỡ hết. Lão Giang lẩm bẩm:
“Đám người này ngay cả người c.h.ế.t cũng không tha. Chắc muốn moi ra chút manh mối gì đó từ họ.”
Tôi thở dài thật sâu: “Chỉ tiếc là chúng ta đến muộn một bước…”
Lão Giang bỗng ánh mắt sắc lạnh: “Chưa chắc!”
Ông quay đầu nhìn thẳng vào bốn cỗ quan tài đen kia. Nhìn những cỗ quan tài bốc mùi mục rữa, tôi nuốt nước bọt, lắp bắp: “Chẳng lẽ ông định…?”
Lão Giang không hề do dự, đáp thẳng hai chữ: “Mở quan!”
Nói xong, ông ném cho tôi một cây xẻng.
Ra lệnh thì nhanh, làm thì giao cho tôi. Gió lạnh thốc qua, dựng đứng lông gáy tôi. Đây vốn là nhà người ta, mở quan tài lại là chuyện thất đức, tôi chẳng muốn chút nào.
Nhưng lão Giang lại lôi chuyện hai suất trống của Kim Lân ra dụ tôi. Bất đắc dĩ, tôi đành run rẩy cầm xẻng, chọn đại cỗ quan tài giữa rồi bắt đầu nạy nắp.
Quan tài này đóng rất kín, bốn góc đều đóng đinh c.h.ế.t. Mấy cây đinh vừa thô vừa dài, đầu đinh màu trắng, mơ hồ hiện ra một khuôn mặt quỷ.
Hóa ra là đinh trấn hồn!
--------------------------------------------------