“Chắc là sợ đ.á.n.h rắn động cỏ thôi.” Lão Giang nhíu chặt mắt, kẹp điếu t.h.u.ố.c trên tay, rồi hỏi Ngân Linh xem cô có giải d.ư.ợ.c của Thiên Tơ Kết không.
Ngân Linh lắc đầu: “Giải d.ư.ợ.c thì con không có, Thiên Tơ Kết con cũng không biết cách hạ, nhưng mà…”
Cô bất ngờ vỗ vỗ chiếc giỏ tre lớn của mình, nở một nụ cười tươi: “Lần này ra ngoài con cố ý mang theo Hàn Thủy Linh. Nó từng ăn một cặp độc nhện, chỉ cần là độc của Thiên Tơ Kết, nó đều có thể giải.”
Chỉ thấy Ngân Linh lấy từ giỏ ra một chiếc hộp bạch ngọc được chạm trổ tinh xảo. Mở ra, bên trong tỏa ra từng luồng khí lạnh, và ở giữa là một con đỉa nước toàn thân trong suốt.
Ngân Linh nói rằng chỉ cần chích một lỗ nhỏ trên ngón trỏ của người bệnh, rồi dùng con đỉa này là có thể hút hết độc Thiên Tơ Kết.
Như vậy, cách giải độc đã có rồi… nhưng bắt đầu từ đâu?
Mắt Cách Duy Hãn sáng lên, nhắc chúng tôi: “Cái thằng ngốc kia chẳng phải thân với mọi người lắm sao?”
Hắn nói đến Trịnh Tam Pháo.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Không thể phủ nhận, Trịnh Tam Pháo tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản, đúng là một điểm ra tay thích hợp. Nói là làm, Ngân Linh nhận nhiệm vụ đi dụ Trịnh Tam Pháo đến đây. Sau khi cô rời đi, Lý Cẩu Nhi cũng quay về phòng mình.
Trịnh Tam Pháo ở ngay phòng bên cạnh chúng tôi, nên chẳng bao lâu đã chạy sang. Cả gương mặt cậu ta đỏ bừng, chắc tưởng thật rằng Ngân Linh có ý với mình.
Đến khi thấy trong phòng còn chúng tôi nữa, cậu ta đứng đực ra ngay tại chỗ.
“Linh Nhi, đây là…?”
Tôi và lão Giang liền tranh nhau kể lại chuyện trong thôn, nói rõ Trịnh Tam Pháo đã trúng độc, chúng tôi muốn giúp cậu giải độc.
Nhưng đợi đến khi Ngân Linh lấy con đỉa ra, lão Giang cũng cắt ngón tay cậu ta cho chảy chút máu, mới phát hiện cậu ta hoàn toàn không bị trúng độc.
Sao lại thế? Chẳng lẽ chúng tôi trúng kế rồi?
Tôi và lão Giang lập tức cảnh giác. Đúng lúc ấy, Trịnh Tam Pháo gãi sau gáy, nói: “Đại ca nói với tôi, nếu mấy ngày tới anh ấy đau bụng khó chịu, thì bảo tôi cũng giả vờ theo.”
“Chẳng lẽ đại ca cậu không cho cậu uống t.h.u.ố.c đó?” Chúng tôi thật không nghĩ tới khả năng này. Cứ cho rằng Lư Đại Na không phải người tốt, không ngờ hắn còn có chút nhân tính.
Thế này thì bắt đầu từ Trịnh Tam Pháo là không khả thi rồi. Cả bọn đều thấy hơi đau đầu.
May mà Trịnh Tam Pháo cũng không ngốc hoàn toàn. Cậu nhìn chúng tôi:
“Tôi không trúng độc, ý các người là… đại ca tôi trúng độc rồi đúng không?”
“Đại ca cậu ở làng này lâu hơn, rất có thể đã trúng từ sớm rồi.” Tôi nói.
“Vậy còn đứng đực ra đó làm gì?” Trịnh Tam Pháo túm lấy tay tôi kéo đi, định lôi tôi đến cứu đại ca hắn. Thằng nhóc này đ.á.n.h nhau thì kém nhưng sức lại lớn, tôi còn chưa kịp giằng ra.
Ngân Linh nhắc: “Anh kéo nhầm người rồi. Tôi mới là người giải độc, anh ấy không biết đâu!”
Trịnh Tam Pháo lập tức buông tôi ra, định nắm tay Ngân Linh thì nhận ra nam nữ thụ thụ bất thân, đành dừng lại. Lão Giang lúc này mở miệng:
“Nếu thực sự nghĩ cho đại ca cậu, thì bảo hắn tự đến tìm chúng tôi. Đừng để chúng tôi đi tìm hắn, hở ra cái gì là không giải độc được đâu.”
“Được được được! Tôi nhất định gọi anh ấy tới.”
Trịnh Tam Pháo nhấc chân định chạy, nhưng mới đi vài bước lại quay phắt đầu lại, cảm kích tới mức nước mắt sắp rơi:
“Các người đúng là đại thiện nhân! Không chỉ cứu tôi, giờ còn cứu cả đại ca tôi. Tôi—Trịnh Tam Pháo nói luôn ở đây: dù tôi có ngốc có đần, nhưng chỉ cần một ngày nào đó các người cần tôi, tôi có liều mạng cũng sẽ giúp đến cùng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-210-thien-to-ket.html.]
Mắt Trịnh Tam Pháo long lanh ánh nước. Không chỉ chúng tôi, ngay cả Cách Duy Hãn, người ghét bọn trộm mộ đến nghiến răng, cũng bị cảm động đôi chút.
Ông ấy giục Trịnh Tam Pháo mau đi gọi người, đừng tốn thời gian nữa. Trịnh Tam Pháo gật đầu lia lịa, chạy vội đi.
Nhìn bóng cậu ta, Cách Duy Hãn thở dài nói như hận rèn thép không thành kim: “Nó cứ phải làm trộm mộ làm gì? Làm giặc thì có kết cục gì tốt.”
“Có thể do cuộc sống ép buộc… hoặc vì đại ca và nhị ca nó đều làm nghề này, nó cũng thế mà gia nhập vào.” Lão Giang chậm rãi nói.
Không hiểu sao, mặc dù biết rõ Trịnh Tam Pháo là trộm mộ, nhưng chúng tôi lại rất tin cậu ta. Một cảm giác mạnh mẽ trong lòng tôi nói rằngTrịnh Tam Pháo sẽ không phản bội chúng tôi.
Không bao lâu, Trịnh Tam Pháo thật sự dẫn Lư Đại Na đến.
“Có chuyện gì, đồ ngu này? Suốt ngày chỉ biết khóc?” Lư Đại Na chửi.
“Đại ca, nhị ca c.h.ế.t rồi. Nếu anh cũng c.h.ế.t thì tôi không còn người thân…”
“Cút cút cút, dám trù anh c.h.ế.t?” Lư Đại Na nói rồi đá vào m.ô.n.g Trịnh Tam Pháo một cú.
Chỉ đến khi bước vào phòng thấy chúng tôi, hắn mới nhận ra có chuyện không đơn giản, lập tức lạnh mặt:
“Các vị… tôi biết các vị không muốn nhập bọn. Nhưng gần đây trong làng sát khí mịt mù, chịu khó nhịn thêm vài hôm, tôi sẽ bảo đảm để các vị về nhà an toàn.”
Tôi và lão Giang không vòng vo nữa, nói thẳng chuyện ác quỷ Xuyên Tây dùng t.h.u.ố.c độc khống chế họ. Nghe xong, Lư Đại Na lập tức cảnh giác, rút dao:
“Hóa ra mấy kẻ gây rối trong thôn là các người!”
Tôi vội giơ tay tỏ ý không có ác ý, còn nói chúng tôi có thể giúp hắn giải nỗi khổ vạn trùng gặm tim. Nhưng hắn không tin. Dao vừa rút ra chưa kịp bổ xuống thì đã bị Trịnh Tam Pháo ôm chặt từ phía sau, vùng mãi cũng không thoát được.
Tôi và lão Giang nhân cơ hội ép hắn ngồi xuống ghế. Hắn vừa định kêu người, Cách Duy Hãn đã rút s.ú.n.g lục áp lên thái dương hắn, cảnh cáo đừng động đậy, kẻo s.ú.n.g nổ.
Lư Đại Na tức giận trợn mắt nhìn Trịnh Tam Pháo:
“Tao coi mày như em ruột, mà mày lại thông đồng với người ngoài hại tao?”
“Đại ca, tôi…”
Trịnh Tam Pháo sốt ruột đến mức hai tay xoắn vào nhau, cầu xin Cách Duy Hãn đừng nổ súng. Lão Giang nhân lúc đó rạch ngón tay Lư Đại Na. Ngân Linh lấy con đỉa trong suốt ra, nó vừa ngửi thấy mùi m.á.u liền tham lam hút lấy.
Khoảnh khắc ấy, Lư Đại Na há miệng định hét, nhưng lại “ủa” một tiếng: “Sao… mát lạnh vậy? Không đau tí nào?”
Trịnh Tam Pháo giơ tay phải của mình lên, cười ngô nghê:
“Đại ca, tôi cũng bị nó c.ắ.n rồi. Bọn họ nói anh đối tốt với tôi, không cho tôi uống thuốc, nên chẳng hút ra độc gì cả.”
Lư Đại Na không thèm để ý, chỉ hừ một tiếng. Trịnh Tam Pháo không giận, còn liên tục hỏi Ngân Linh xem có giải được độc thật không.
Ngân Linh hất cằm bảo cậu nhìn con đỉa:
“Thấy mấy sợi tơ trắng như lông đó không? Đó chính là độc trong người đại ca cậu.”
“Sao còn có cả m.á.u đen?” Lư Đại Na nhíu mày, vẫn đầy cảnh giác.
Ngân Linh đáp: “Máu bị nhiễm độc thì đen là đúng. Không hút ra, đến đêm trăng tròn anh vẫn sẽ lăn lộn đau đớn.”
Lúc này Lư Đại Na không nói gì nữa. Không lâu sau, hắn chợt nhớ ra chuyện gì, hỏi bây giờ mấy giờ rồi. Nghe nói sắp bảy giờ, hắn lập tức sốt ruột.
Tôi nhớ tới tiếng còi hôm trước. Nhưng Ngân Linh bảo chúng tôi đừng lo: “Đợi vài phút nữa, độc sẽ được hút sạch.”
--------------------------------------------------