Những năm qua tôi gặp không ít mỹ nhân: cô gái thần bí từng tập kích Trấn Sấm, vẻ lạnh lùng tuyệt sắc của Hạ Lan Tuyết, sự lanh lợi đáng yêu của Ngân Linh hay vẻ đẹp khuynh thành của Nữ Oa Tiểu Tiểu…
Nhưng tôi chưa từng thấy ai đẹp đến mức động lòng người như cô gái trước mặt. Cô ấy giống như kiệt tác được trời cao dồn hết tâm huyết mà tạo ra, một tác phẩm hoàn hảo đến mức không tìm ra nổi một điểm khiếm khuyết.
Ông trời đúng là bất công.
Có lẽ nhận ra sự kinh ngạc trong mắt tôi, cô gái khẽ cúi đầu. Nụ cười của cô dịu như ánh nắng đầu xuân, khiến mặt hồ cũng phải gợn sóng theo. Làm tôi vô thức nghĩ đến câu nói kia: chỉ một cái cúi đầu, đã khiến người ta xao động.
Đẹp đến mức khiến tim tôi mềm nhũn.
“Bây giờ anh chịu… lấy em rồi chứ? Em có rất nhiều ưu điểm, nhất định không khiến anh thiệt thòi đâu.”
Cô dâu ngẩng đầu, vẻ đẹp tinh khiết pha chút mong đợi. Đám hồ ly xung quanh tưởng mọi chuyện đã định, liền reo hò ầm ĩ: “Vào động phòng! Mau vào động phòng!”
“Khoan đã!”
Tôi giơ tay ngăn bọn chúng, nghiêm túc nói: “Tôi thừa nhận cô là người đẹp nhất tôi từng thấy. Nhưng tôi vẫn không thể cưới cô. Lễ đính hôn tôi sẽ trả lại.”
“Vì sao?” Cô dâu thoáng ngơ ngác.
Tôi bật cười: “Vì tôi đã thích một người khác rồi. Tôi thích cái kiểu bướng bỉnh mà dễ thương của cô ấy, thích sự thông minh ẩn dưới vẻ ngây thơ của cô ấy. Tôi sẽ không vì cô đẹp hơn mà thay lòng. Cũng sẽ không vì cô giàu… hay có… ờ nhiều hồ ly như vậy mà bị khuất phục.”
“Anh đã quyết tâm chọn cô ấy sao?” Ánh mắt cô dâu chợt phủ đầy nỗi buồn thăm thẳm.
Tôi hơi áy náy nhưng vẫn kiên định: “Đúng. Đã yêu một người, thì cả đời chỉ chọn một.”
“Ngày xưa cũng từng có người quyết tâm vì ta như vậy… Tiếc thật. Anh là người thứ hai ta muốn gả cho đấy.”
Những lời của cô dâu khiến tôi hơi khó hiểu. Kỳ lạ hơn nữa cô ấy thật sự là ‘Sơn Quỷ’ trong truyền thuyết sao? Cô ấy hoàn toàn không giống những gì lão thợ săn mô tả. Không đáng sợ chút nào, thậm chí còn… rất hiền.
Nhưng đám hồ ly quanh hang thì khác. Chúng chen chúc trước cửa động, bóng chúng dài ngoằng, khô khốc, đáng sợ. Ngay lúc đó, những giọng nói the thé vọng ra:
“Lấy vàng rồi… thì là người của tụi ta!”
“Động này… chính là nơi anh ở suốt đời!”
“Anh chạy không thoát đâu!”
Âm thành lành lạnh khiến da đầu tôi tê rần. Tôi giải thích vàng không ở trên người, tôi sẽ trả, bạn tôi còn có nhiều thứ thú vị khác tặng chúng… Nhưng chúng không chịu buông tha. Một số con còn để lộ hàm răng nhọn hoắt và móng vuốt cong như móc câu.
Tôi hiểu ngay lão thợ săn bị cào như thế nào rồi…
Con hồ ly hoa bị tôi ném đá lúc nãy lập tức chạy đến bên cô dâu ấm ức tố cáo:
“Sơn Quỷ tỷ tỷ, hắn ném đá vào đầu muội, cục u to thế này! Sau này muội biết tìm chồng ở đâu nữa! Không thể tha cho hắn!”
Tôi thật không ngờ con hồ ly đó thù dai đến thế. Nó nhất quyết gây khó dễ cho tôi. Tôi hỏi: “Vậy cô muốn thế nào?”
Đôi mắt nó đảo một vòng, giọng nham hiểm:
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Muốn cho ngươi biết đầu hồ ly không phải muốn ném là ném! Hôm nay hoặc là cưới Sơn Quỷ tỷ tỷ, hoặc là bị chôn dưới giường của tỷ ấy!”
Tôi đơ mặt. Vô thức nhìn về phía Sơn Quỷ. Cô ấy chỉ hơi cau mày, không tỏ ý phản đối.
“Cô không sợ tôi tiếp tục ném đá vào đầu cô à?” Tôi hạ giọng đe dọa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-255-uy-nghi-cua-ky-lan.html.]
Con hồ ly hoa nhe hàm răng sắc lẻm, cười lạnh. Những con hồ ly khác cũng bắt đầu mất kiên nhẫn, từng bước từng bước áp sát tôi…
“Chạy không thoát đâu~~ khặc khặc khặc~~”
Trong bóng tối ẩm lạnh, hàng loạt gương mặt hồ ly lông lá, tam giác, đồng loạt chồm đến. Tôi sợ đến mức nhắm chặt mắt, đã không còn đường lùi.
Ngay khoảnh khắc ấy Một giọng nói quen thuộc vang lên bên ngoài:
“Chuyện lớn như thành thân, làm sao thiếu người lớn được?”
Lão Giang! Lão Giang đến rồi! Tôi bật mở mắt, chỉ thấy ánh sáng lưỡi đao rực lên, xé tan bóng tối trong động.
Là Đao đen!
Không biết có phải ảo giác hay không, ngay khi lão Giang bước vào, luồng yêu khí dày đặc trong hang cũng bị áp chế mạnh. Bởi lão Giang không chỉ mang theo đao mà còn mang theo khí thế của Hắc Đao Kỳ Lân.
Hai con hồ ly già xông lên ngăn cản, nhưng lão Giang ra tay nhanh như chớp: một con bị hất văng vào tường, một con bị đạp dưới chân, không nhúc nhích nổi. Đám hồ ly khác bị chọc giận, đồng loạt nhe răng. Yêu khí trong động lại ào lên, tấn công thẳng mặt lão Giang.
“Chỉ là mấy con súc sinh thành tinh mà cũng dám giẫm lên uy nghi của Kỳ Lân sao?”
Lão Giang đứng thẳng, vung đao, hét lớn một tiếng. Tiếng hét ấy rung cả lòng hang, thổi tan lớp yêu khí đặc quánh. Đây mới là sức mạnh thật sự của lão Giang sao?
Đám hồ ly bị kích động dữ dội, nhưng Sơn Quỷ giơ tay ngăn: “Không được vô lễ với khách quý.”
Đám hồ ly lập tức tản ra mở đường. Lão Giang, cùng Cách Duy Hãn và Ngân Linh cùng bước vào.
“Đông vui phết nhỉ.”
Nhìn chữ hỷ đỏ và dây lụa đỏ treo khắp nơi, Ngân Linh bĩu môi: “Tân lang, chúc mừng nhé.”
Nghe mà như tôi giấu cô ấy đi cưới vợ vậy. Rõ ràng tôi còn đang cõng cô ấy cơ mà. Sao cô lại đi cùng lão Giang?
“Linh Nhi, em… sao lại…”
Tôi muốn hỏi hàng nghìn thứ, nhưng không biết nên hỏi cái gì trước.
Lão Giang nói thay cô ấy…Ông tìm thấy Linh Nhi trong lớp sương ngàn năm, nên đến muộn.
“Nhưng mà, đến sớm không bằng đến đúng lúc. Vừa kịp uống chén rượu mừng của đồ đệ, cũng coi như không uổng công.”
Lão Giang lại đổi sang cái vẻ mặt gian xảo quen thuộc. Tôi nhìn mà chỉ muốn khâu cái miệng ông ta lại ngay. Thế là tôi quát: “Còn không mau nhả mấy cái hạt kim qua t.ử ra trả cho người ta?”
Ai ngờ lão cố ý làm khó tôi, nói rằng hiếm khi thấy tôi ‘thành gia lập thất’, không nỡ phá chuyện tốt này. Tôi bật cười lạnh:
“Nếu ông thích mấy hạt kim qua t.ử như thế, vậy ông làm chú rể luôn đi?”
Bà mai lập tức phản đối:
“Không được! Chúng tôi không lấy mấy ông già xấu xí! Xấu quá, xấu quá!”
Mặt lão Giang đen sì lại. Ông ta thôi đùa tôi, nghiêm túc đặt mấy hạt kim qua t.ử ngay ngắn lên bàn, rồi nói:
“Mỵ Âm công chúa, ta biết cô vốn thiện tâm. Những thợ săn trẻ lần trước, cô không những không làm hại mà còn cho họ trú ở A T.ử Động. Còn đứa đồ đệ này của ta thì không thuộc về núi Vũ Ốc, xin đừng ép giữ lại.”
Thợ săn trẻ? A T.ử Động? Mỵ Âm công chúa?
Mấy thông tin đó đập thẳng vào tai tôi, làm tôi ngơ ngác. Tôi quay sang nhìn lão Giang, đầy thắc mắc.
--------------------------------------------------