Đầu sư t.ử lộ vẻ uy nghi, giống như hộ pháp đã quy y Phật môn, toát ra khí chất vương giả.
“Đây là Kim Cang chử?”
Tôi nhìn về phía Tiết Tĩnh Hương, không chút do dự nói: “Đây hẳn là pháp khí của Phật môn ? Hơn nữa còn là vật đặc hữu của Mật tông Tây Tạng.”
Tiết Tĩnh Hương không phủ nhận, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho tôi nói tiếp. Tôi liếc nhìn lão Giang, rồi tiếp tục:
“Xét theo kỹ thuật mạ vàng, niên đại của nó không quá lâu, khoảng từ ba mươi đến một trăm năm. Nhưng tay nghề của người chế tác thì rất tốt, từng viên bảo thạch đều được mài giũa kỹ lưỡng rồi mới khảm vào, hẳn là pháp khí do một vị thượng sư Mật tông từng nắm giữ.”
Lời vừa dứt, Tiết Tĩnh Hương vỗ tay khen ngợi, hài lòng gật đầu: “Tiểu ca quả thật có con mắt tinh tường!”
Lúc này, Nguyệt Nguyệt vẫn im lặng nãy giờ bỗng xen lời, giọng nói mang theo vài phần bất mãn: “Kim Cang giáng ma chử là dùng để trấn giữ sơn môn của các chùa Lạt Ma, cô mang thứ này về đây làm gì?”
Tiết Tĩnh Hương không hề tức giận, trái lại còn mỉm cười hòa nhã, giải thích:
“Điều tôi muốn nói với các vị, dĩ nhiên là câu chuyện phía sau nó…”
Chúng tôi ngồi yên lắng nghe. Tiết Tĩnh Hương kể rằng, mấy tháng trước, đám lão tiền bối trong giới đạo mộ vốn đã rửa tay gác kiếm, đổi tên đổi họ từ lâu, bỗng đồng loạt mắc một thứ quái bệnh, bị hành hạ đến c.h.ế.t, cuối cùng chỉ còn lại một mình Tiết Vinh Diệu.
“Lúc đó ông nội tôi đau đớn không chịu nổi, mấy lần cầu xin tôi kết liễu mạng sống của ông, nhưng tôi thực sự không thể xuống tay! Để đề phòng ông nội tìm đến cái c.h.ế.t, tôi đã lén giấu hết s.ú.n.g, kéo, d.a.o làm bếp trong biệt thự…”
“Đúng vào lúc đó, một tiểu Lạt Ma mặc áo đỏ đã đến Thượng Hải, hắn… đích danh muốn gặp ông nội tôi.”
Tôi chợt hiểu ra điều gì, vội vàng hỏi: “Cây Kim Cang chử này chính là do tiểu Lạt Ma đó mang tới sao?”
Tiết Tĩnh Hương gật đầu:
“Tiểu Lạt Ma dâng lên cây Kim Cang chử này, đồng thời nói với chúng tôi rằng, nó có thể giúp ông nội tạm thời trấn áp yêu khí của nữ quỷ Tát Già .”
“Quả nhiên đúng như lời hắn nói, bệnh tình của ông nội tôi đã thuyên giảm.”
Lúc này Nguyệt Nguyệt lại lên tiếng: “Tạm thời trấn áp, chứ không phải tiêu diệt. Bệnh của ông nội cô sớm muộn gì cũng sẽ tái phát.”
Tiết Tĩnh Hương thở dài một tiếng, trên gương mặt xinh đẹp thoáng hiện vẻ lo lắng:
“Đúng vậy, tiểu Lạt Ma cũng nói như thế. Hắn còn lén gặp riêng ông nội tôi một lần, dường như yêu cầu ông nội làm một việc gì đó, nhưng ông nội tôi không đồng ý, còn tức giận đòi đuổi hắn đi.”
“Ông nội cô đúng là không biết điều, làm gì có chuyện đuổi ân nhân cứu mạng ra ngoài như vậy.” Lạc Đà vừa nhai bánh điểm tâm vừa lớn giọng nói.
Khổng Tước cũng hiếm khi lên tiếng trách móc Tiết Tĩnh Hương một câu: “Người Tẩu Sa Môn bọn tôi coi trọng nhất là tình nghĩa, đối với người có ân luôn hậu đãi. Chuyện vong ân bội nghĩa mà đã làm rồi thì sau này kiểu gì cũng phải chịu báo ứng.”
Khổng Tước bình thường không nói thì thôi, hễ nói là câu nào câu nấy cứa thẳng vào tim gan người khác. Cũng không biết Tiết Tĩnh Hương rốt cuộc đã chọc vào đâu, mà khiến Khổng Tước với Lạc Đà anh một câu tôi một câu, không ngừng mỉa mai?
Tiết Tĩnh Hương khẽ cúi đầu mỉm cười: “Danh tiếng của Tẩu Sa Môn các vị vang dội, trọng tình trọng nghĩa, quả thật rất đáng để học hỏi. Nhưng ông nội tôi trước kia cũng không phải hạng bạc bẽo vô tình, nếu không thì đã chẳng xây dựng nên Phật đường này cho Tào Ngũ Chỉ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-369-kim-cang-giang-ma-chu.html.]
“Chuyện ông nội đuổi tiểu Lạt Ma đi, bản thân tôi cũng không sao hiểu nổi. Sau đó tôi sai người chặn tiểu Lạt Ma lại ở bến tàu, muốn thay ông nội xin lỗi, đồng thời hỏi cho rõ rốt cuộc là chuyện gì.”
“Nhưng tiểu Lạt Ma chỉ nói với tôi rằng, nếu ông nội cứ tiếp tục như vậy, Kim Cang chử chỉ có thể bảo vệ ông ấy nhất thời, chứ không thể bảo vệ cả đời. Khi nào ông ấy nghĩ thông suốt, đến ngôi Cống Ca tự trên sườn núi, tự nhiên sẽ có người cứu ông ấy.”
“À đúng rồi, trước khi đi hắn còn để lại một câu thế này: Phật có thể cứu người, nhưng cũng phải xem người đó có bằng lòng để Phật cứu hay không.”
“Nghe câu này cứ như thể ông nội cô vốn không muốn được cứu vậy…”
Tôi nghiền ngẫm đi nghiền ngẫm lại lời nói của tiểu Lạt Ma kia, luôn cảm thấy có chỗ gì đó không ổn.
Tiết Tĩnh Hương mím môi, tiếp tục nói: “Từ khi có cây Kim Cang giáng ma chử này, ông nội tuy vẫn ngây ngây dại dại, nhưng cũng chưa c.h.ế.t, càng không biến thành dáng vẻ đáng sợ như những t.h.i t.h.ể trong kho băng mà các vị vừa thấy.”
“Nhưng tôi vẫn thường nhớ đến lời của tiểu Lạt Ma, rằng trên ngọn núi kia có người có thể chữa khỏi hoàn toàn cho ông nội. Vì vậy tôi thử khuyên ông. Ban đầu ông nội làm ầm ĩ, nổi giận, nói rằng cả đời này ông sẽ không bao giờ quay lại núi tuyết Cống Ca, còn bắt tôi thề rằng sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa!”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Vốn dĩ tôi đã làm theo, thế nhưng ngay tuần trước, ông nội lại chủ động nói rằng ông muốn đến núi tuyết Cống Ca!”
Nghe những lời này của Tiết Tĩnh Hương, tôi càng lúc càng không hiểu nổi Tiết Vinh Diệu. Rõ ràng ông ta sắp phải c.h.ế.t t.h.ả.m như những người khác, nhưng lại có một tiểu Lạt Ma mang Kim Cang chử đến cứu mạng, còn nói rằng quay về núi tuyết Cống Ca thì sẽ có người chữa khỏi hoàn toàn cho ông ta.
Đổi lại là người bình thường, đã sớm hớn hở chạy đi rồi, vậy mà Tiết Vinh Diệu lại như bị chạm trúng nghịch lân, sống c.h.ế.t cũng không chịu. Ông ta sợ núi tuyết Cống Ca sao?
Nhưng trên đời này còn có gì đáng sợ hơn cái c.h.ế.t nữa chứ? Rốt cuộc ông ta đang sợ cái gì, đang trốn tránh điều gì?
Vậy mà bây giờ, vì sao Tiết Vinh Diệu lại nghĩ thông suốt? Trong đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tôi nhìn Tiết Tĩnh Hương, hỏi thẳng: “Vậy nên, cô mời chúng tôi cùng đi núi tuyết Cống Ca , thực ra là để đến ngôi Cống Ca tự đó sao?”
Tiết Tĩnh Hương lắc đầu: “Đến ngôi chùa đó chữa bệnh cho ông nội chỉ là một trong những mục đích của chúng tôi. Mục tiêu quan trọng nhất của chuyến đi này, là tiến sâu vào bên trong ngọn tuyết sơn, tìm cho ra thứ mà năm xưa ông nội tôi còn chưa tìm hết!”
“Cứ yên tâm, những gì đã hứa với các vị, tôi Tiết Tĩnh Hương tuyệt đối không thiếu một phân. Tất cả bảo tàng, ai thấy cũng có phần!”
Đúng như lời cô ta nói lúc ban đầu, sau khi việc thành, bảo tàng sẽ chia đôi năm năm. Nếu lão gia t.ử vui vẻ, ngoài việc giao toàn bộ bảo tàng cho chúng tôi, nhà họ Tiết còn sẽ dâng thêm một phần lễ vật khác.
Xem ra chuyến này mục đích căn bản không phải chữa bệnh, chữa cho ông nội cô ta chỉ là tiện đường ghé qua, còn điểm đến cuối cùng vẫn là khu vực sâu trong núi tuyết. Nhưng bọn họ không phải vì bảo tàng, vậy thì là vì thứ gì?
Với thế lực hiện tại của nhà họ Tiết, tiền tài dường như đã không còn quan trọng đến thế. Vậy rốt cuộc là thứ gì có thể hấp dẫn họ bất chấp nguy hiểm, liều mạng tiến vào tuyết sơn?
Càng nghĩ tôi càng thấy kỳ quái. Tiết Tĩnh Hương nhìn ra sắc mặt tôi, hỏi tôi có phải vẫn còn nghi vấn gì không.
Chỉ thấy cô ta ngả người ra sau, tựa vào chiếc đệm lông cáo mềm mại. Cô bắt chéo chân, làn da trắng như tuyết lộ ra từng mảng lớn qua đường xẻ của chiếc sườn xám. Sườn xám xanh lục cùng chiếc quạt lông trắng đan xen phản chiếu lẫn nhau, thân hình gợi cảm phối với nụ cười yêu mị mê hoặc, từng chút từng chút đều toát ra phong tình đến cực hạn.
Cảnh này e rằng chẳng mấy người đàn ông bình thường có thể chống đỡ, may mà trong lòng tôi sớm đã có Ngân Linh.
Chỉ một thoáng phân tâm, tôi đã thấy khuôn mặt nhỏ rạng rỡ như hoa đào kia phồng lên như cá nóc, thậm chí còn cầm cái giỏ tre lớn ném thẳng về phía tôi.
Cơn mê mẩn lập tức bị đập tỉnh. Tôi nghiêm mặt nhìn cô ta, dùng giọng điệu nghiêm túc nói:
“Điều tôi muốn hỏi là, nhà họ Tiết các người đã giàu có như vậy rồi, không đến mức vì tiền mà mạo hiểm lớn thế để vào tuyết sơn. Vậy rốt cuộc các người nhắm tới thứ gì?”
--------------------------------------------------