Dù lúc này tôi đã ngửi thấy rõ mùi tanh nồng của đủ loại độc trùng trong chiếc giỏ tre vuông của U Tây, tôi vẫn phải giả vờ bình thản, tuyệt đối không để lộ sơ hở. Trong đầu tôi xoay chuyển cực nhanh, cố tình kéo dài thời gian:
“Thứ nhất, tao tên là Lý Kinh Lam. Thứ hai, tao không phải ‘tình nhân bên ngoài’ gì đó, tao và Linh Nhi là hai bên tự nguyện, cùng sống c.h.ế.t có nhau, hoàn toàn không phải kiểu quan hệ bẩn thỉu trong miệng Mày. Thứ ba, mày nói mày là kamani của Linh Nhi, ít nhất cũng phải được chính cô ấy thừa nhận. Thấy giống cái là nhận làm vợ, nói thẳng ra thì mày chẳng là cái thá gì cả.”
Nghe vậy, U Tây nổi giận, lập tức định triệu hồi độc trùng trong giỏ tre để ra tay với tôi.
Tôi giả bộ hoảng sợ, vội giơ hai tay lên che mặt. Đúng lúc đó, một con rắn nhỏ màu xanh từ trong tay áo tôi trườn ra, quấn lấy cổ tay, ngẩng chiếc đầu tam giác lên, phát ra tiếng “xì xì”.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy con rắn xanh biếc ấy, tôi thấy rõ sắc mặt U Tây tái mét, cả người lẫn giỏ tre lùi liền ba bốn bước, còn hoảng hốt nhìn quanh tứ phía.
Bước đầu tiên, thành công.
Tôi nhìn con rắn rồi lại nhìn U Tây, ngượng ngùng xua tay: “Ây da, thật ngại quá, tôi vừa sợ quá nên đồ trên người lỡ rơi ra…”
Ngay trước ánh mắt kinh hãi của U Tây, tôi nhẹ nhàng bắt lại con rắn. Suốt quá trình đó, Tiểu Trúc vô cùng phối hợp, trông cứ như vốn dĩ tôi là chủ nhân của nó vậy.
Tất cả đều nhờ Linh Nhi đã bôi bột dẫn rắn lên tay tôi từ trước, còn lén ‘nói tốt’ cho tôi với Tiểu Trúc.
Thế nhưng đúng lúc tôi định nhét Tiểu Trúc trở lại tay áo, t.h.u.ố.c kích thích tuyến giáp mà giáo sư Cách tiêm vào nó phát huy tác dụng.
Trong nháy mắt, thân rắn xanh biếc dựng thẳng lên, khí thế như rắn vương độc sát chúng sinh, há to miệng hướng về phía U Tây, để lộ bốn chiếc nanh sắc lạnh. Mọi chuyện xảy ra vừa khéo đến mức như có trời cao giúp đỡ, tôi suýt thì không nhịn được cười.
U Tây nhìn cảnh ấy, lưỡi cũng cứng lại, run run chỉ tay về phía tôi:
“Trúc diệp thanh của Miêu Cương, sao lại nằm trong tay một thằng ngoại lai như mày?”
“Đừng hiểu lầm, đây không phải trúc diệp thanh của Miêu Cương đâu. Chỉ là một con rắn nhỏ tao nhặt được trên đường lên núi Vũ Ốc thôi. Lúc đó thấy nó lạnh đến run rẩy nên mang theo. Thật đấy, nó chẳng liên quan gì đến Bạch Miêu cả, càng không phải có ai đó đưa cho tao để đ.á.n.h lén mày.”
Lần này tôi diễn rất đạt. Ngoài mặt thì càng giải thích càng đáng nghi, nhưng thực chất là từng bước dẫn dắt tâm lý U Tây.
“Tao không tin…”
U Tây còn chưa kịp tra hỏi tiếp, trên người tôi lại rơi ra một món đồ khác. Tôi nhanh như chớp cúi xuống nhặt, sợ bị hắn nhìn thấy, nhưng U Tây đã nhanh tay hơn, giật lấy món đồ ấy trước.
Ngay giây tiếp theo, sắc mặt hắn hoàn toàn thay đổi. Đó là một chiếc vòng tay bạc, trên đó chạm khắc hình một con rắn và một người phụ nữ Miêu đội mũ bạc, đậm chất phong cách Miêu tộc.
“Trảm Tương Tư… đây là vòng tay của Cổ vương , sao lại ở trên người mày?”
U Tây hoàn hồn, nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi. Tôi nuốt khan, giả bộ như đang vội nghĩ cớ nói dối, ấp a ấp úng đáp:
“Cái này… cũng là tao nhặt được trên đường núi thôi. Có khi là đám người giữ núi làm rơi. Dù sao thì tuyệt đối không phải đồ của mẹ vợ tao, càng không phải bà ấy đích thân giao cho tao, bắt tao thề sẽ đối xử tốt với Linh Nhi cả đời, rồi đeo cho cô ấy vào đêm tân hôn…”
Nói đến đây, tôi như chợt nhận ra mình lỡ lời, vội giơ ba ngón tay lên giả vờ thề thốt: “Dù sao mày cũng đừng hỏi nữa, nó tuyệt đối không có dù chỉ một chút quan hệ với mẹ vợ!”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Nhìn bộ dạng thề thốt nghiêm túc của tôi, U Tây không giận mà bật cười:
“Mày là kẻ nhặt rác à? Dọc đường lên núi nhặt được bao nhiêu bảo vật hiếm thế, sao tao chẳng nhặt được cái nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-341-dieu-ke-khien-u-tay-kinh-hai.html.]
Câu nói còn mang theo chút chua chát, rõ ràng là hắn rất thèm hai món đồ này. Ngay sau đó, hắn nghiến răng ken két:
“Lý Kinh Lam, mày nghĩ tao ngu chắc? Khí hậu núi Vũ Ốc nóng ẩm thế này, sao lại có rắn c.h.ế.t cóng? Đám người giữ núi đều là hậu duệ Cổ Thục, sao lại đeo trang sức Miêu tộc?”
“Hơn nữa, tao chưa từng nghe nói trên núi ở Tứ Xuyên lại có trúc diệp thanh!”
U Tây gằn từng chữ, rồi như núi lửa phun trào, quay phắt sang nhìn Linh Nhi, từng lời như rít ra từ kẽ răng: “Ta và cha đúng là đã coi thường vị Bạch Miêu Cổ vương kia. Miệng thì nói hòa bình, nói gả con gái cho ta.”
“Vậy mà quay đầu đã bán con gái cho thằng ngoại lai như mày, thậm chí còn dám phá lời thề, rời khỏi Thất Lý Động, đích thân đến núi Vũ Ốc đối phó với một hậu bối như ta.”
“Thật vô sỉ!”
Rõ ràng kẻ vô sỉ nhất chính là hắn, vậy mà còn có mặt mũi mắng người khác, tôi cũng phải chịu thua độ mặt dày của U Tây.
Nhưng miệng thì nói cứng, tay hắn lại không dám manh động thêm chút nào. Chỉ liên tục đảo mắt nhìn quanh, sợ rằng Bạch Miêu Cổ vương sẽ bất ngờ xuất hiện.
Còn tôi thì tận dụng triệt để cái miệng lươn lẹo của mình, nói ba phần thật bảy phần giả, nửa hư nửa thực, dọa cho U Tây bị xoay như chong chóng.
Ngay cả Minh Nguyệt Dạ bên kia cũng không nhịn được mà quát lên đầy bực bội:
“U Tây, ngươi là heo à? Mau g.i.ế.c bọn chúng đi!”
“Hắn đang lừa ngươi đó, đừng nghe lời hắn! Chúng ta chưa từng nhận được bất kỳ tin tức nào nói rằng Bạch Miêu Cổ vương rời khỏi Miêu Cương, đến núi Vũ Ốc!”
Lúc này U Tây đã bị tôi dắt mũi hoàn toàn, thậm chí còn không quay đầu lại mà lên tiếng bênh tôi một câu: “Không, ta nhận ra con trúc diệp thanh đó, còn chiếc vòng Trảm Tương Tư kia tuyệt đối không thể là giả.”
“Trúc diệp thanh ở đâu, cổ vương tất ở trong phạm vi trăm bước. Ta tuyệt đối không thể manh động!”
U Tây tức đến mức gần như muốn nổ tung, còn tôi thì cười híp mắt hỏi hắn:
“Cha mày chẳng phải cũng là người Trung Nguyên sao? Ông ta còn làm tới Cổ vương của Hắc Miêu nữa kìa. Sao thế, chỉ cho phép Hắc Miêu ‘lai giống’, còn không cho Bạch Miêu tự do yêu đương à?”
“Mày!”
U Tây chỉ thẳng vào mũi tôi, bộ dạng hận không thể ngay lập tức nhét một nắm rết độc vào miệng tôi. Thế nhưng đúng lúc mọi chuyện đang phát triển hoàn toàn theo hướng có lợi cho tôi, thì không hiểu sao giáo sư Cách – cái ông Tây ngốc nghếch kia lại buột miệng thốt ra một câu tiếng Tứ Xuyên kinh điển:
“Hả? Má của con bé đó vẫn luôn đi theo tụi mình hả? Sao dọc đường tôi không thấy nhỉ?”
Câu nói vừa dứt, tôi liền thấy Linh Nhi một tay ôm trán, tay kia ôm bụng, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, cười đến mức gần như phát điên. Trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ.
Xong rồi.
Nhìn cảnh này, cả khuôn mặt U Tây đỏ bừng lên: “Hay, rất hay, hay lắm!”
Hắn tức đến mức phát ra từng tràng cười quái dị:
“Không ngờ U Tây ta tung hoành Hắc Miêu, g.i.ế.c người như ngóe, trước bị con lừa nhỏ Linh Nhi lừa một vố, giờ lại bị ngươi – một tên đại lừa đảo lừa tiếp.”
“Được! Nếu các ngươi đã nóng lòng muốn c.h.ế.t như vậy, ta sẽ thành toàn cho các ngươi, để hai kẻ lừa đảo các ngươi làm một đôi uyên ương lừa c.h.ế.t chung, toàn bộ đem đi cho bọ cạp chín mạng của ta ăn!”
--------------------------------------------------